Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
_______
Sau khi đại hội tổng kết cuộc thi đối kháng kết thúc, các bộ phận bắt đầu hành động, chuẩn bị cho việc xuất phát sau hai ngày. Sau khi rời khỏi tiểu hành tinh B612, chiến hạm Hình Thiên sẽ kết thúc chuyến tuần tra, họ sẽ quay trở lại căn cứ quân sự Gamma, trên đường đi qua Đại lộ Bình Minh, từ xa tưởng niệm hoàng đế Tần Phong Anderson đã tử chiến với trùng tộc trong trận chiến Bình Minh nhưng lại chết dưới tay kẻ phản bội.
Ngày mai là ngày xuất phát, Ryan tranh thủ giờ nghỉ trưa một tiếng đến thị trấn Tinh Mang, mua một số đặc sản địa phương làm quà mang về nhà. Lúa mạch đen thô nhưng nhiều mùi mạch nha, thịt khô quái thú độc lang khô queo, hơi hôi, mỡ quái thú độc lang lên men có mùi vị kỳ lạ, không ít người cũng làm giống Ryan, mua quà để về nhà chia cho người thân bạn bè sau chuyến tuần tra. Tuy không phải ai cũng chấp nhận được hương vị, nhưng làm quà, nếm thử đặc sản thì vẫn được nhiều người yêu thích.
Ryan chỉ còn thiếu một thứ nữa là có thể quay về chiến hạm, cậu đẩy cánh cửa gỗ của quán bar Cam Đỏ, bước vào không gian tràn ngập mùi rượu mạch nha và cam. Bên trong như thường lệ chật kín người, nhà thám hiểm, cư dân địa phương, quân nhân sắp rời khỏi B612, bartender Tiểu Lý đứng sau quầy bar chăm chú lau ly. Ryan ngồi lên chiếc ghế cao cạnh quầy bar, tay phải tùy ý gõ nhẹ lên mặt quầy, \”Hai thùng rượu mạch đen, giao đến bên cạnh chiến hạm Hình Thiên.\”
Bartender Tiểu Lý gật đầu, quay ra sau hét lớn, \”Thêm hai thùng rượu mạch đen, lát nữa giao chung đến chiến hạm Hình Thiên.\”
Phía sau vang lên tiếng đáp lại trầm đục, \”Biết rồi.\”
Gọi xong loại rượu mạch nha ngon nhất B612, Ryan nhấc mũ chào theo kiểu quý ông rồi định rời đi. Tiểu Lý lau ly lúc nào đã đi đến trước mặt cậu, cách quầy bar dùng ngón tay thon dài vô tình lướt qua bàn tay Ryan đang đặt trên quầy chưa kịp rút lại. Đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay đầy ẩn ý, anh chàng bartender giả vờ e lệ cúi đầu, giọng khàn khàn hỏi: \”Không muốn lưu lại chút kỷ niệm đẹp ở Tinh Mang sao?\”
Ryan không có tâm trạng chơi trò mập mờ với người khác, trực tiếp rút tay về, lời mời và sự tán tỉnh không chút che giấu của đối phương không hề khuấy động chút gợn sóng nào trong lòng cậu. Cậu thậm chí còn hơi mất tập trung nghĩ, trước khi hành động, anh chàng bartender nên lau mặt mình đi, má dính vụn mỡ quái thú độc lang lên men chẳng thể nào tăng thêm sức hấp dẫn.
\”Cậu để dành cho người cần đi.\” Ryan nói.
Anh chàng bartender cắn môi không vui, nhìn Ryan với ánh mắt ương ngạnh, không cam lòng hỏi: \”Tại sao?\” Trong quán bar có bao nhiêu người qua lại, cậu ta chỉ thấy vị sĩ quan trẻ trước mắt này là vừa mắt nhất, vậy mà lại bị từ chối!
Ryan thẳng thắn nói: \”Tôi có gia đình rồi.\”
\”Chậc, chỉ là có vợ con thôi mà.\” Anh chàng bartender khinh thường nói, mỗi khi chiến hạm cập bến tiểu hành tinh B612, có biết bao nhiêu người có gia đình ở đây nảy sinh một cuộc gặp gỡ lãng mạn, trải qua một mối tình tự do, không bị ràng buộc bởi độ xứng đôi gen. \”Hôn nhân của anh là tự do yêu đương hay do đế quốc sắp đặt? Không cần nói cũng biết, kiểu người cứng nhắc như anh chắc chắn chưa từng yêu đương, vợ là kết quả của ghép đôi gen đúng không? Anh hài lòng không? Yêu người đó không? Hừ, hôn nhân phù hợp gen của đế quốc có mấy ai hạnh phúc, chỉ là sống tạm bợ qua ngày thôi, hôn nhân chỉ vì sinh sản thì làm sao hạnh phúc được.\”