(Editing) Đối Tượng Do Quốc Gia Phân Phối – Kỳ U – Chương 38: Một ngày trăng mật – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Editing) Đối Tượng Do Quốc Gia Phân Phối – Kỳ U - Chương 38: Một ngày trăng mật

Editor: Gianghi.

Beta: Gianghi.

WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/

Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280

_______

Tốc độ của phi thuyền dân dụng tất nhiên không thể nào so sánh với phi thuyền quân dụng. Khởi hành lúc ba giờ chiều, bay qua bốn múi giờ rồi hạ cánh, khi Ryan và Alston bước ra khỏi nhà ga hàng không của thị trấn Nguyệt Mang thì đã hơn bảy giờ tối theo giờ B612, nhưng lại là buổi chiều ở Nguyệt Mang. Nguyệt Mang và Tinh Mang chênh lệch nhau 4 tiếng, khi Tinh Mang bước vào màn đêm thì mặt trời trắng nhợt của mùa đông băng giá ở Nguyệt Mang vẫn còn treo trên bầu trời.

Giờ B612 được tính theo giờ của thị trấn Tinh Mang, vì căn cứ quân sự nằm ở đó.

Thị trấn Nguyệt Mang có hệ thống giờ riêng, hiện tại là 15:15 giờ Nguyệt Mang.

Đây là một thị trấn nằm trên vách đá, dân số thường trú chỉ đứng sau Tinh Mang. Những ngôi nhà trong thị trấn được xây dựng dựa vào núi, không có con đường nào bằng phẳng, tất cả đều có độ dốc. Tường nhà được trát bằng bột vỏ sò lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, mái ngói màu xanh đậm giản dị không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào. Nhưng khi xem qua cuốn sách hướng dẫn du lịch, Ryan thấy những viên ngói này không phải do con người nung mà là vảy của một loài cá lớn, một loài cá lớn hơn cả cá voi xanh trên mẫu tinh.

Con người không thể chủ động đánh bắt loài cá này, chỉ có thể nhặt những con cá bị sóng đánh dạt vào bờ, vảy của một con cá có thể lợp mái cho mười ngôi nhà bình thường.

Nguyệt Mang cũng là thành phố du lịch duy nhất trên hành tinh B612, có sẵn các tập sách nhỏ hướng dẫn du lịch miễn phí trong nhà ga hàng không. Tập sách được làm khá thô sơ, nét chữ non nớt, mỗi cuốn sách, mỗi bức tranh đều có phong cách khác nhau, không phải do máy in ra mà do chính tay những đứa trẻ ở thị trấn Nguyệt Mang làm ra. Mỗi tập sách nhỏ như vậy đều rất quý giá, khi không cần dùng nữa thì phải trả lại đúng nơi quy định chứ không được vứt bỏ.

Một khi bị phát hiện có người vứt chúng, người đó sẽ bị đưa vào danh sách đen của thị trấn Nguyệt Mang, bị đưa vào danh sách đen của toàn bộ hành tinh B612. Những nhà thám hiểm sẽ không muốn mạo hiểm điều này, họ không muốn đánh mất bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào.

Thị trấn Nguyệt Mang đang trong mùa đông dài có phần đơn điệu, cả thị trấn chỉ mang hai màu chủ đạo là đen trắng. Nếu đến vào mùa nắng ấm, hai bên đường và xung quanh những ngôi nhà sẽ được trồng đầy hoa với màu sắc rực rỡ, rất đẹp, hình ảnh trên sách là như vậy.

Đáng tiếc, Ryan và Alston không thể ở lại cho đến mùa nắng ấm, họ sẽ sớm rời khỏi tiểu hành tinh xa xôi này.

\”Tụi mình đi từ phố Cá Heo đến phố Sứa, đi thẳng theo phố Sứa sẽ đến vách đá có thể nhìn ra biển. Sau khi màn đêm buông xuống, tụi mình sẽ ăn tối tại nhà hàng Vỏ Sò Lớn, đồ muối ở thị trấn Nguyệt Mang làm rất ngon.\” Ryan đọc qua cuốn sách hướng dẫn du lịch một lượt rồi ghi nhớ nội dung, nhanh chóng lên kế hoạch du lịch tối ưu trong đầu, \”Buổi tối hai ta sẽ ra bờ biển xem rùa biển đồi mồi đốm tím nở, còn có thể nhìn thấy loài sứa phát sáng mà anh nói, trước tiên xem ở bờ biển, sau đó quay lại vách đá ngắm cảnh đêm, tối ngủ ở khách sạn Vỏ Sò Nhỏ, phòng nhìn ra biển ở đó có góc nhìn đẹp nhất.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.