Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
_______
Vào nửa đêm về sáng, trên bầu trời Đồng Cỏ Băng Giá xuất hiện thêm những đám mây dày đặc, che khuất vầng trăng đỏ thẫm, mưa phùn rơi, rơi xuống giữa không trung đã biến thành những hạt băng nhỏ, chưa đến nửa tiếng đồng hồ mặt đất đã được bao phủ bởi một lớp mưa đá to bằng hạt đậu tương, khi rơi xuống đất phát ra tiếng lộp độp giòn tan, gần như không ngừng nghỉ. Vừa qua bốn giờ sáng, gió đã nổi lên, gào thét thổi qua linh dương, đàn linh dương chen chúc nhau để tránh gió, chống chọi với giá rét, tiếng kêu trầm đục của linh dương đực cường tráng, tiếng kêu lo lắng của linh dương cái, tiếng kêu be be ngây thơ của linh dương con hòa vào làm một, trở thành giai điệu chủ đạo lúc rạng sáng.
\”Chúng ta cần phải điều chỉnh kế hoạch.\” Là người có năng lực lãnh đạo nhất trong tiểu đội này, Derick nhìn thế giới tối đen như mực bên ngoài chỗ trú ẩn, trầm giọng nói.
Những người khác trầm ngâm, trao đổi ngắn gọn vài câu.
Những hạt mưa đá tròn trịa nhảy vào nơi trú ẩn trong giá lạnh này, Ryan đưa tay ra hứng lấy vài hạt, nhẹ nhàng lắc lư tay, có chút ngẩn ngơ nhìn chúng lăn trong lòng bàn tay.
\”Ryan, bọn tôi nói nhiều như vậy mà anh không có phản ứng gì à?\” Harriet đưa tay ra lắc lắc trước mặt Ryan, \”Này này này, hồn về hồn về.\”
Ryan hoàn hồn, cười xin lỗi, \”Xin lỗi, tôi vừa lơ đãng. Trận mưa đá này sẽ không kéo dài quá lâu, tôi đoán năm giờ sẽ ngừng, xuất phát muộn một tiếng, không ảnh hưởng đến kế hoạch ban đầu.\”
Jack ngồi bên ngoài nhìn ra ngoài, bóng tối dày đặc chỉ nghe thấy tiếng gió lớn rít gào, làm sao có thể phân biệt được sự thay đổi của thời tiết tiếp theo, nếu thời tiết tiếp tục xấu đi, cuộc thi đối kháng có thể sẽ bị hủy bỏ, trừ khi bộ chỉ huy đánh giá độ khó của nhiệm vụ rồi tiến hành can thiệp nhân tạo.
\”Nhà tôi ở gần hành tinh Newince thuộc tinh vực Bão tố, mùa đông ở Newince rất dài, tôi đã học ở đó hơn mười năm, trải qua không ít thời tiết mưa gió bão tuyết, sống ở đó lâu rồi, chỉ cần ngửi mùi của không khí là biết được sự thay đổi của thời tiết.\” Ryan ném những hạt mưa đá trong lòng bàn tay đi, nhìn mọi người nói: \”Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, một tiếng nữa chúng ta xuất phát.\”
\”Giỏi quá.\” Harriet giơ ngón tay cái với Ryan.
\”Thật sự ngừng rồi hãy nói, tôi thấy gió càng lúc càng lớn.\” Jack bĩu môi, kinh nghiệm là thứ dựa vào trực giác nhiều hơn, hắn biết một số lão nông có kinh nghiệm có thể phán đoán thời tiết mà không cần dựa vào công nghệ, đó đều là kỹ năng được tôi luyện qua hàng chục năm. Nhưng phải xem những lão nông đó bao nhiêu tuổi, Ryan bao nhiêu tuổi chứ.
Bây giờ điều duy nhất cần làm là chờ đợi, đợi mưa đá thật sự ngừng rồi hãy nói, Derick và Harriet nhắm mắt dưỡng thần, Jack thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Ryan và người bên cạnh Ryan, biểu cảm thay đổi liên tục, không biết đang suy nghĩ gì. Farentino ngồi bên cạnh hắn nghịch thiết bị đầu cuối cá nhân, ánh sáng trắng lạnh của màn hình chiếu lên mặt hắn, khóe miệng dần dần nhếch lên, nở nụ cười kỳ lạ.