Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
_______
Ryan ngồi lên chiếc ghế cao, người pha chế rượu với mái tóc vàng ngắn dày trông lịch sự gật đầu với cậu, nở một nụ cười có phần rụt rè, trông hoàn toàn không giống người sẽ cùng Derick thảo luận về số đo vòng ba và vòng một của đào hát nổi tiếng ở Moulin Rouge, cũng không giống người sẽ nói về hướng cửa của nhà thổ bên cạnh Moulin Rouge, bàn xem ai ở đó có kỹ thuật tốt hơn.
Một cốc bia lớn đựng trong chiếc cốc thủy tinh thô kệch được đẩy đến trước mặt Ryan. Loại bia được chế biến thô từ lúa mạch đen nên cũng có màu hơi đen, bọt dày, khi uống vào có vị cháy khét của lúa mì bị rang. Bọt phong phú được hình thành do một chất nào đó trong bia tiếp xúc với không khí tạo ra phản ứng oxy hóa. Bia đại mạch sau khi được ủ sẽ bớt đi vị cay nồng và đắng chát lúc mới rót, một phần cồn bay hơi, uống sẽ dễ hơn nhiều.
Nhưng vẫn khiến Ryan cảm thấy độ cồn hơi cao, khẽ nhíu mày.
\”Đặc sản của hành tinh lạnh giá quanh năm B612 này đấy, lương thực duy nhất phát triển được là lúa mạch đen, rượu làm ra có đủ mạnh không!\” Derick vỗ mạnh vào vai Ryan, xúi giục cậu nếm thử một chất màu trắng dạng kem đã được gọi từ trước, chỉ to bằng một miếng mạt chược. Khối chất dạng kem nhỏ như mỡ lợn: \”Hương vị không tệ đâu, he he.\”
Ryan liếc nhìn Derick, nếu đối phương không cười hai tiếng cuối cùng như vậy thì có vẻ có thành ý hơn.
\”Một giỏ nhỏ bánh mì cứng và nửa quả chanh.\”
Bánh mì chỉ cần cắt lát, chanh thì cắt đôi được mang lên rất nhanh. Ryan cầm một lát bánh mì đen bóp thử, còn cứng hơn cả bánh mì baguette, quả nhiên đúng như lời đồn – có thể dùng làm vũ khí đập vào đầu người.
Cậu cầm dao nĩa bên cạnh khối chất dạng kem, cạo một ít chất đó phết lên lát bánh mì, vừa bôi ra, mùi hôi như tất thối càng nồng nặc hơn, thật là hôi. Ryan vắt vài giọt nước cốt chanh tươi, vị chua thanh mát va chạm mạnh với mùi hôi nồng nặc, sau khi hết hôi thì mùi thơm đặc trưng do quá trình lên men tạo thành hiện ra, chắc là, có lẽ, đại khái nếm thử thì sẽ là một món ngon… Cậu đã từng thấy đặc sản này của B612 trên diễn đàn, là món ăn mà lính cũ chuyên dùng để trêu chọc lính mới.
Ryan cắn một miếng, cơ mặt hơi co giật một chút, nuốt xuống mà không có bất kỳ hành động thái quá nào.
Derick kinh ngạc kêu lên một tiếng: \”Ryan, thật sự đây là lần đầu tiên cậu đến tiểu hành tinh B612? Tôi chưa từng thấy một người mới nào có thể chịu được mỡ của quái thú độc lang sau khi lên men đâu, rất nhiều người chỉ cần nếm một miếng là có thể nôn ba ngày.\”
Ryan lại ăn thêm một miếng, cẩn thận nếm thử thì thấy cũng không khó ăn lắm, \”Thật ra cũng không tệ, giống đậu phụ thối. Ngửi thì thối, nhưng chịu được mùi thối ban đầu thì sẽ thấy thơm.\”