Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
__________
Sau khi chào hỏi xong, căn phòng rơi vào im lặng, khó có thể nói rõ ai là người cảm thấy ngượng ngùng hơn.
\”Việc gì thì để sau hãy nói, bây giờ chúng ta phải về phòng.\” Ryan là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
Derick gật đầu, \”Tôi sẽ dẫn đường.\”
\”Cảm ơn.\” Ryan nhìn Derick một cách sâu sắc.
Derick đã quay người, hiện tại không muốn quay lại nhìn.
Với sự giúp đỡ của Derick, con đường phía trước không còn gặp phải người nào khác, đường đi trở nên dễ dàng và nhanh chóng đến được trước cửa phòng. Tại cửa phòng, Blair đang chăm chú sử dụng thiết bị cá nhân để chỉnh sửa cái gì đó, hoàn toàn không có dấu hiệu của sự thiếu kiên nhẫn khi chờ đợi.
Derick dừng lại khi ra khỏi cửa an toàn, gật đầu chào Ryan, chào tạm biệt với Alston, rồi quay lưng rời đi, khi rời đi anh ta nhìn Ryan một cái, rõ ràng là Derick, dù vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng bên trong rất sốc.
Kể cả không nói đến Derick, Ryan đã bế Alston đến cửa phòng. Khi vừa mở khóa phòng, Blair đã vội vàng lao vào, quỳ xuống trước hệ thống trồng cây, đôi mắt như gắn kính hiển vi, chăm chú quan sát những quả dâu tây trong hệ thống trồng cây.
Trong hệ thống trồng cây có ba loại dâu tây. Loại trong khoang số một là giống dâu tây do cha mẹ của Ryan gửi từ trang trại, vì hương vị ngon nên Ryan luôn giữ nguyên đặc tính của nó, hương vị và cảm giác vẫn không thay đổi. Khoang số hai là giống dâu tây đã được nâng cấp qua nhiều lần trồng trọt, tăng độ ngọt, rất phù hợp để làm nước trái cây và món tráng miệng. Khoang số ba là giống dâu tây hoang dã và dâu tây kem do Ryan tìm thấy từ U167 lai tạo ra, bây giờ dâu tây trong phòng chủ yếu là giống này.
Những quả dâu tây hoang dã khác biệt rất nhiều so với những quả dâu đã được con người thuần hóa, chúng vẫn giữ lại nhiều đặc tính nguyên thủy. Qua quá trình lai tạo, cây dâu tây ban đầu đã trở nên lớn hơn, thậm chí biến đổi thành cây leo, với rễ, thân cây to khỏe cùng lá nhỏ. Ryan đã dựng giàn trong khoang trồng cây để chúng leo lên, giống cây mới này phát triển rất mạnh mẽ, chỉ trong vòng một tuần đã leo kín giàn và bắt đầu kết quả.
Những quả dâu tây nhỏ xíu, chỉ to bằng quả táo tàu, khi chín có màu đỏ tươi, còn khi chưa chín thì không phải màu xanh mà là màu hồng nhạt, rất đẹp và quan trọng là rất ngon.
Blair mở khoang trồng cây, vẻ mặt nghiêm túc hái vài quả đưa vào miệng, không nói lời nào trong một khoảng thời gian dài.
Ryan đặt Alston xuống giường, nhìn Blair lo lắng, sợ rằng vị tiến sĩ y học và sinh học này sẽ nói rằng những quả dâu tây này không ăn được.
\”Blair.\” Alston gọi một tiếng.
Blair đột nhiên hét lên, \”Sao lại có thể thế này, dâu tây này sao lại ngon thế!\”