Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
________
Ryan lo lắng tự tắm đi tắm lại nhiều lần, dùng sữa tắm đến ba lần, quyết phải làm cho bản thân chỗ nào cũng phải thật sạch sẽ. Đứng trước gương, nhìn những vết sẹo mới trên ngực và cánh tay, đó là những vết thương do bị trùng thiết giáp tấn công trong lúc chiến đấu khi tàu vũ trụ bị trùng tộc bao vây hơn ba tháng trước, là những huy chương thể hiện chiến công, thể hiện sự nam tính của cậu. Trước đây cậu còn thấy để lại cũng khá hay, nhưng bây giờ lại muốn lập tức đến bệnh viện để xóa những vết sẹo này.
\”Thân hình chắc vẫn ổn chứ nhỉ.\” Ryan cầm lấy bộ đồ ngủ màu trắng và quần lót mà khách sạn đã chuẩn bị, quần lót bó sát màu trắng, áo phông đơn giản và quần dài bằng vải cotton. Mặc xong, cậu đứng ở cửa, nhưng lại không dám mở cửa.
Thật đau đầu, cậu chỉ mới ba mươi tuổi, vừa đi đến cục đăng ký hôn nhân để thực hiện đăng ký ghép đôi, sao mà mọi chuyện lại đi trật đường ray, sao mà lại phát triển đến mức này?
Số phận thật biết trêu người, đến giờ Ryan vẫn còn cảm giác như đang mơ.
Có lẽ, tất cả chỉ là giấc mơ của mình?
Ryan cười tự giễu, đối mặt với đám trùng tộc khủng khiếp cũng không sợ, tại sao giờ lại co rúm thế này, chỉ là trải qua \”ngày\” tân hôn của mình thôi mà, đơn giản dễ dàng thôi.
Cậu đẩy cửa bước ra.
Trong phòng ngủ, tướng quân Dalton mặc bộ đồ ngủ cùng kiểu đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống khung cảnh bên ngoài. Cửa sổ sát đất đã được điều chỉnh chế độ, là khung cảnh đèn đuốc sáng trưng trong đêm tối.
\”Tôi nghĩ, không khí ban đêm có lẽ sẽ tốt hơn.\” Tướng quân Dalton nghe thấy tiếng bước chân, không quay đầu lại nói.
\”Đúng, đúng vậy.\” Đêm tân hôn, đáng lẽ phải diễn ra vào ban đêm, hiện tại hẳn là giữa trưa, có lẽ lúc ăn trưa.
Phải làm việc với cái bụng đói…
Piu, trong đầu Ryan đột nhiên nảy ra một câu không hợp thời điểm.
Alston nhẹ nhàng gõ vào kính cửa sổ, tấm kính trong suốt ngay lập tức trở nên mờ ảo, như phủ một lớp sương, che khuất mọi cảnh vật bên ngoài. Đôi chân dài của anh di chuyển, chỉ trong hai ba giây đã đến cạnh giường, ngồi xuống, hai chân bắt chéo nhau, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên đầu gối. Alston hỏi Ryan đang đứng ở cửa phòng ngủ, \”Cậu có biết làm không?\”
Mặt Ryan đỏ bừng lên ngay lập tức, \”Biết.\” Ba mươi tuổi rồi, đâu phải là thiếu niên trong sáng mười mấy tuổi nữa, đã biết đủ loại thông tin về cách thức kết hợp giữa hai người từ lâu. Ở trên tàu vũ trụ, không gian khép kín, cuộc sống đơn điệu, ngoài huấn luyện thì chỉ có khoảng không vũ trụ mênh mông, mọi người khi ở cùng nhau thích nói chuyện tục tĩu để giết thời gian. Ryan da mặt mỏng, không nói gì, nhưng cậu vẫn lắng nghe, qua bao năm quân ngũ, những câu chuyện tục tĩu đã nghe có thể chất đầy mấy chiếc xe.