Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
__________
Ryan đã vượt qua kỳ thi và nhận được chứng chỉ cấp một về sửa chữa cơ giáp. Trong số hơn bốn mươi người tham gia kỳ thi trên tàu Hình Thiên, chỉ có sáu người vượt qua, tỷ lệ đỗ không cao, nhưng cũng được coi là bình thường, vì tỷ lệ đỗ của kỳ thi chứng chỉ sửa chữa cơ giáp trên toàn Đế quốc chỉ là 5%.
Hàng năm đều có người phản đối kỳ thi quá khó, trang web của chính phủ vì thế đã xây dựng những tầng lầu hàng chục nghìn những chữ ký phản đối đã rực đỏ suốt hơn mười năm. Tuy nhiên, quốc gia không thay đổi, những đề xuất của nghị viên đều bị phớt lờ.
Theo lời của Gauss Micka, bậc thầy cơ giáp của Đế quốc, nhà thiết kế hàng đầu, người nắm giữ công nghệ cốt lõi của cơ giáp sinh học: cơ giáp là công nghệ tiên tiến nhất của Đế quốc, động lực cốt lõi của quân sự và dân sự, không thể để người kém cỏi, không đủ năng lực xuất hiện trong ngành này. Thà ít người hành nghề, tôi chỉ hy vọng tất cả đều là tinh hoa.
Giờ đây, Ryan đã trở thành tinh hoa được thầy chứng nhận.
Tuy nhiên, tinh hoa cũng có cấp bậc, chuỗi khinh thường còn nghiêm trọng hơn các ngành khác. Hiện tại, Ryan chỉ là một chú gà nhỏ trong chuỗi khinh thường này, đang nỗ lực phấn đấu để trở thành phượng hoàng, hy vọng một ngày nào đó có thể bay khỏi chuồng gà, trở thành phượng hoàng kiêu hãnh trên cành cao.
Chú gà nhỏ Ryan bước vào phòng huấn luyện, đội 1 của đại đội sửa chữa máy móc hậu cần gồm năm trăm năm mươi lăm người tập trung ở đây, chuẩn bị bắt đầu một ngày huấn luyện. Ryan như đeo một chiếc kính tĩnh âm trên đầu, ai nhìn thấy cậu cũng như bị ngậm lưỡi, dừng lại lời nói, không còn lên tiếng.
Ryan: \”……\”
Cảm giác của một người trong suốt cứu cả thế giới, trở thành anh hùng lớn, được mọi người chú ý.
Cũng tốt.
Đám đông như biển chia đôi, một con đường hiện ra trước mặt Ryan đang đứng cuối cùng, Ryan im lặng một lúc rồi bước tới trước, dưới ánh nhìn của mọi người, đi đến trước mặt, nơi Trung tá Mabel, đội trưởng của đội sửa chữa máy móc hậu cần, đang nhìn cậu, chờ đợi Ryan đến.
Trong đám đông, Ryan nhìn thấy đội trưởng của nhóm mình, nhìn thấy Amy với đôi mắt hơi đỏ nhưng vẫn cố gắng cười với mình, nhìn thấy những người từng thách thức và chế giễu mình là một đầu bếp nhỏ. Ryan luôn giữ nụ cười vừa phải trên khuôn mặt, trông rất dịu dàng và sáng sủa, trước đây chưa từng cười một cách thấp kém để lấy lòng, bây giờ cũng không vì thành công mà trở nên kiêu căng.
Cậu luôn là cậu, chưa bao giờ thay đổi.
Con đường rất dài, cuối cùng cũng có lúc đi đến tận cùng, Ryan đứng bên cạnh Trung tá Mabel.
\”Tốt, tốt, không hổ danh là thanh niên trên tàu Hình Thiên của chúng ta, thật xuất sắc.\” Trung tá Mabel đặt tay lên vai Ryan, trước đây chưa từng gặp Ryan, cũng không biết đây là người nào, nhưng trung tá lại nói chuyện với Ryan như bạn bè lâu năm.