Đồng hồ vừa điểm năm giờ sáng, Becky liền giật mình tỉnh dậy, ánh nắng ban mai rọi vào phòng, khiến nàng chói mắt mà nâng tay che lại thứ ánh sáng huyền diệu đó.
Pom và Cindy vẫn còn đang ngủ, Becky cũng không đánh thức các nàng, xoay người đi vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân.
Trở ra cũng đã năm giờ hai mươi, Becky lay người Pom: \”Pom, mau dậy!\”
Pom cọ quậy, lăn qua một góc khác: \”Nương a, cho ta ngủ đi mà, hôm qua ôn bài khuya lắm.\”
Becky dở khóc dở cười, nàng chỗ nào giống nương a?
\”Pom, dậy đi, xe của cậu bị bể bánh rồi không đi sớm là không kịp ăn sáng đâu.\”
Lúc này Pom mới phải bất đắc dĩ ngồi dậy, đưa tay vò rối tóc của mình, ủy ủy khuất khuất nói: \”Sau này nhất định phải mua một chiếc xe máy mới được!\”
Becky hơi cười, nói: \”Mau dậy đi, còn ngồi ở đó nữa là trễ giờ đấy.\”
\”Hảo.\”
Lúc gọi Pom, Cindy cũng đã dậy, dụi mắt nhìn đồng hồ, sau đó mới đi xuống giường tìm đồ.
Becky thoáng nhìn qua nàng, hỏi: \”Tìm gì thế?\”
\”Quyển sách ngoại ngữ, hôm qua mệt quá nên không có tìm, bây giờ phải đi tìm.\”
Becky nhìn quyển sách ngoại ngữ trên bàn, thở dài một tiếng, cầm đến đưa cho nàng: \”Cậu để trên bàn của mình này.\”
Cindy cười cười, cầm lấy quyển sách: \”Cảm ơn, còn tưởng mất rồi chứ.\”
\”Hôm nay có tiết tin học đấy, nhớ mang tập sách.\”
\”Hảo, biết rồi Armstrong tiểu thư.\”
Becky liếc nàng một cái, cũng không nói gì, tiếp tục thu dọn đống vỏ hộp sữa, bánh ngọt trong thùng rác. Thu dọn xong mọi thứ, Becky đến bồn rửa sạch tay, vươn tay chạm lên kệ tủ phía trên, lại chạm phải không khí. Kiễng chân lên nhìn thử, trên kệ không có thứ gì cả, Becky bắt đầu cuống lên, vội vã tìm sang kệ khác.
\”Cindy!\”
\”Hửm?\”
\”Mắt kính của mình đâu rồi?\”
Cindy đang soạn tập sách nghe nàng hỏi liền đứng dậy, đi đến chỗ nàng: \”Sao thế? Không phải tối qua còn sao?\”
\”Đúng là tối qua vẫn còn, tắm xong mình còn để trên kệ mà.\”
Becky chợt nhớ một chuyện, vội chạy đến giường, kéo đống chăn gối vừa được xếp gọn sang một bên, mắt kính của nàng đúng là nằm ở dưới đống gối.
Cindy khoanh tay trước ngực, bất mãn nói: \”Cậu lại đọc sách khuya nữa hả?\”
Becky cười cười: \”Lần cuối.\”
\”Lần cuối?\” Cindy không vui nói: \”Lần nào cậu cũng nói lần cuối, đến khi kiểm tra độ của mắt thì lên hẳn 1,15 độ, nếu cậu cứ đọc sách khuya có ngày hết độ để lên luôn!\”
Becky cũng biết đọc sách khuya không tốt cho mắt, nhưng nàng thật sự không còn thời gian khác để đọc. Nghe Cindy nói như vậy quả thật có chút lo lắng, Becky đành đem tất cả sách mượn được cho vào balo, có thời gian sẽ lấy ra đọc, sẽ không đọc khuya nữa.