Edit, Beta: Bull
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
———————————
Chương 94: Giáo Hoàng hết thời
Khi tiếng vật nặng rơi xuống hoàn toàn biến mất, thế giới bị sương mù bao phủ lại chìm vào tĩnh lặng, ngay cả tiếng côn trùng kêu trong rừng cũng chẳng còn nữa, dường như cả gió cũng bị cản lại. Xung quanh yên tĩnh đến mức khiến người ta phải nghi ngờ rằng mình bị điếc.
Tình hình hiện tại rất bất ổn, Tiêu Chỉ đảo mắt nhìn xung quanh, nhưng trong tầm nhìn của cậu chỉ có làn sương mù càng lúc càng dày đặc hơn.
Cậu thử đi đến những khu vực có nhiều người theo trí nhớ của mình. Nhưng khi cậu di chuyển, tiếng vải vóc cọ vào nhau trong không gian tĩnh mịch này có vẻ hơi chói tai.
Trên mặt đất có rất nhiều người nằm lăn lóc. Có người của Hessen, người chơi, và ngay cả Blaise cũng không thể may mắn thoát khỏi. Những người nằm đó vẫn còn hơi thở, nhưng lại nằm giống hệt như đang ngủ say.
Chiến đội Hồng Diên của Mộc Linh tộc nằm vắt vẻo trên cây. May là ở Hessen có nhiều cây cối, nếu không thì bọn họ sẽ ngã thẳng xuống đất mất.
Tiêu Chỉ vội vàng bước qua đám người nằm đầy trên đất, cuối cùng cũng tìm được người mình muốn gặp.
\”A Sâm!\” Tiêu Chỉ lao về trước, rồi nâng nửa người Frost đang nằm dưới đất dậy, để hắn tựa vào ngực mình.
Nhưng Frost vẫn cứ lẳng lặng nằm đó, không đáp lại cậu.
Trên áo giáp của hắn có rất nhiều vết chém, máu tuôn ra từ khe hở trên áo giáp, kèm theo đó là mùi máu tươi nồng nặc. Có vài vết thương xuất hiện khi giao chiến với ba tên Tổng Giám Mục, còn đa phần đều là do gánh chịu sát thương thay cho Tiêu Chỉ.
Gương mặt bên trong mũ giáp vẫn luôn nhợt nhạt như thế. Tiêu Chỉ đưa tay chạm vào mặt Frost. Tuy mềm mại, nhưng lại lạnh như băng. Hắn không có hơi thở và nhịp tim nên Tiêu Chỉ không thể đoán được tình hình hiện tại của hắn, chỉ có thể lấy thuốc chữa thương ra trút hết vào miệng hắn.
Thấy những vết thương trên người Frost đã có dấu hiệu khép miệng, Tiêu Chỉ mới dám thở phào.
Lúc này cậu mới nhìn sang xung quanh, ba tên Tổng Giám Mục bây giờ chỉ còn lại đúng một tên, mà nhìn vào thảm trạng đó thì cũng biết tên này chỉ đang cố giãy chết mà thôi. Khi ba kẻ này đối mặt với Frost không bị kiềm chế sức mạnh, thì kết cục đã được định sẵn rồi.
Sau khi chắc chắn rằng Frost không sao nữa, Tiêu Chỉ mới bắt đầu suy nghĩ về cục diện hiện tại.
Tình hình này là thế nào đây?
Tất cả mọi người đều ngủ say, ngay cả những người chơi khác cũng ngã xuống, nhưng chỉ mình Tiêu Chỉ là vẫn còn tỉnh táo.
Tiêu Chỉ lấy sổ thông tin ra, muốn xem thử người chơi nói thế nào.
Nhưng những người chơi ở ngoài Hessen đều ngơ ngác cả rồi.