[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] – Chương 10: Có khi bây giờ hắn đang đứng thái rau thì sao? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] - Chương 10: Có khi bây giờ hắn đang đứng thái rau thì sao?

Edit, Beta: Bull.

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

—————————————-

Chương 10: Có khi bây giờ hắn đang đứng thái rau thì sao?

Giải quyết xong chuyện của mấy đứa con trai, Thiên Diệp Vương mời Tiêu Chỉ tham gia yến tiệc hoàng gia để tỏ lòng biết ơn.

Tiệc rượu được tổ chức tại một sảnh lớn cực kỳ lộng lẫy xa hoa được tạo thành từ những nhánh hoa cỏ cành lá đan xen trên đỉnh Vương Thụ, khi lại gần là có thể nghe thấy hương hoa thoang thoảng, không hề nồng nặc mà lại phảng phất như có như không, khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.

Tiêu Chỉ là khách quý nên ngồi ngay bên cạnh Thiên Diệp Vương, kế đến là Thái tử Thiên Diệp Ô.

Bên dưới là một đám xấu đau xấu đớn… Ờm, không đúng, chính là các Hoàng tử khác của Thiên Diệp Quốc.

Trong nháy mắt, Tiêu Chỉ cuối cùng cũng hiểu ra nghi ngờ bấy lâu nay của những người chơi khác, dáng vẻ của mấy vị Hoàng tử dưới đó giống với tất cả mọi thứ, chỉ là không giống người.

Cọng rau xanh như Thiên Diệp Ô cũng được xem là xinh xắn trong đám Hoàng tử bên dưới rồi.

Nếu để người khác nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn họ sẽ không nhịn được mà luôn miệng hỏi \”Tại sao?\”.

Đương nhiên Thiên Diệp Vương không biết được Tiêu Chỉ đang nghĩ gì trong đầu, bèn cười nói với cậu: \”Những chuyện trước đó Tiểu Ô đều đã kể ta nghe hết rồi, nếu như không phải cậu rộng lòng giúp đỡ, thì Thiên Diệp Quốc chắc chắn sẽ phải chịu tổn thất nặng nề.\”

Tiêu Chỉ vội vàng nói không dám nhận.

Thật ra cậu không hề khiêm tốn, ban đầu cũng chỉ là vì làm nhiệm vụ bí mật mà thôi, tuy sau đó có chút xíu xúc động nên mới bảo vệ Thiên Diệp Ô, nhưng cũng chẳng thể xem là vĩ đại gì.

Thiên Diệp Vương: \”Thiên Diệp Lam đã bị nhốt vào Thung lũng Tội nhân, nơi đó vừa không có ánh sáng mặt trời vừa khan hiếm nguồn nước, điều kiện như vậy vô cùng bất lợi cho người Mộc Linh tộc, thích hợp cho nó tự suy ngẫm lại hành động của bản thân. Còn về vấn đề bị nhốt trong thời gian bao lâu… thì cứ đợi đến khi nào nó tỉnh ngộ đã.\”

Vậy cũng có nghĩa là nếu gã không tỉnh ngộ thì không được thả, Thiên Diệp Vương có vẻ như là một người cha rất nghiêm khắc, hoàn toàn không suy nghĩ đến việc người phạm lỗi là con trai mình mà nương tay với gã.

Thiên Diệp Ô dùng cái trán bóng loáng để cọ vào người cậu: \”Anh Thất à, từ hôm nay anh chính là anh em tốt vừa to vừa dài của tôi.\”

Tiêu Chỉ: \”…\”

Mấy người anh em tốt vừa to vừa dài của cậu hình như không ai có kết cục tốt cả, mới nãy vừa có người dính chưởng kìa!

Hiếm khi Thiên Diệp Vương mỉm cười dịu dàng như vậy, ông nâng ly với Tiêu Chỉ: \”Cảm ơn sự giúp đỡ của cậu.\”

Tiêu Chỉ cũng cầm lấy ly rượu, lúc này cậu mới nhận ra rượu trong ly dường như không giống bình thường, mang sắc xanh biếc long lanh tựa phỉ thúy, sau khi kiểm tra thuộc tính mới biết thì ra đây chính là \”Rượu ngon bí truyền của Thiên Diệp Quốc, ẩn chứa sức mạnh mà ai ai cũng muốn sở hữu.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.