Edit: DiDi
Beta: Bull.
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
—————————————-
Chương 1: Lệnh truy nã?
Thế giới trong game ZERO.
Trong rừng rậm tối đen, xung quanh đều bị bụi đen phủ kín, chỉ có một gốc đại thụ kỳ quái trắng toát từ gốc đến ngọn.
Dưới tàng cây, một thanh niên cao gầy mặc trường bào pháp sư ngồi bệt dưới đất.
Cậu rũ mắt nhìn chằm chằm vào ngón tay mình. Đôi bàn tay ấy mảnh khảnh trắng nõn, đầu ngón tay bay múa vô cùng linh hoạt khéo léo, mà cậu thì đang bện một ngọn cỏ dại màu đen có ở khắp nơi trên mặt đất ở Hessen.
Theo động tác của cậu, chẳng mấy chốc ngọn cỏ trong tay đã thành hình.
Một lát sau, nhánh cỏ dại bình thường biến thành một bé rắn nhỏ màu đen tinh xảo.
Nó vươn đầu ra trông rất sinh động. Nếu như không nhìn kỹ thì nó thật sự rất giống với một con vật còn đang sống.
Lúc này thanh niên mới ngẩng đầu lên, cậu nhìn về phía đối diện rồi mỉm cười, nụ cười ấy như đang tắm mình trong gió xuân.
\”A Sâm\”. Tiêu Chỉ đưa bé rắn nhỏ mình vừa mới bện xong cho người đối diện.
Một bàn tay khớp xương rõ ràng nhận lấy bé rắn cỏ trong tay Tiêu Chỉ. Động tác của hắn nhẹ nhàng như đang che chở một bảo vật vô cùng trân quý.
\”A Sâm\” là một chàng trai có mái tóc bạch kim cùng màu với con ngươi, hắn có ngũ quan tuấn tú sắc sảo, làn da hơi nhợt nhạt. Tuy người này trông có vẻ rất lạnh lùng, nhưng sự lạnh lùng ấy lại bị động tác dịu dàng, cẩn thận trên tay đánh tan.
A Sâm đưa mắt nhìn Tiêu Chỉ: \”Đây đã là con rắn thứ năm trăm chín mươi chín em cho ta\”.
Tiêu Chỉ cảm thấy hơi bất ngờ: \”Nhiều đến vậy sao?\”
A Sâm nghiêm túc nói: \”Có chứ, mỗi một cái ta đều cất giữ rất cẩn thận.\”
Tiêu Chỉ cười tít cả mắt: \”Vậy ngày mai em làm cho anh chẵn sáu trăm cái được không?\”
\”Được\”. Nghe vậy, A Sâm mỉm cười nhẹ, tuy rằng chỉ hơi nhếch môi, nhưng cũng khiến hắn có vẻ tươi tắn hơn một chút.
Tiêu Chỉ nhìn thoáng qua thời gian, phát hiện đã không còn sớm nữa. Cậu nói: \”Đến lúc em phải đi ngủ rồi\”.
A Sâm nhìn cậu: \”Vì sao lúc em đi ngủ dù xảy ra bất cứ chuyện gì em cũng không hề tỉnh lại?\”
Đương nhiên rồi, vì lúc đó em offline mà. Tiêu Chỉ nghĩ thầm.
Trong ZERO, sau khi người chơi offline cơ thể vẫn cứ nằm yên tại chỗ, quá ba ngày không online mới biến mất, quay về điểm hồi sinh.
Nhưng Tiêu chỉ không hài lòng với loại đáp án phổ thông này, vẻ mặt cậu rất nghiêm túc: \”Nói cho anh nghe một bí mật, em là người được trời chọn. Lúc em đi ngủ, linh hồn em phải đi giải cứu một thế giới khác\”.