Lâm Thanh sau khi tan học trở về, nhìn thấy cha kế còn chưa trở lại thì liền tiến vào phòng tắm, bởi vì thân thể cho nên Lâm Thanh có thói quen nhân lúc ở nhà không có ai mà đi tắm.
Từ sau khi mẹ đi công tác, Lâm Thanh chỉ có thể cùng cha kế đơn độc ở chung, lúc đầu cậu cảm thấy không được tự nhiên lắm, nhưng cha kế là người ôn hòa cẩn thận, tựa hồ đã nhận ra tâm lý của Lâm Thanh.
Trong sinh hoạt hằng ngày rất tôn trọng cậu, tuy rằng đều là nam giới nhưng trước khi tiến vào phòng cậu, hắn vẫn sẽ lễ phép gõ cửa, ra vào WC sẽ thuận tay đóng cửa, nói chuyện cũng rất chu đáo, không hề làm Lâm Thanh cảm thấy một chút không thoải mái nào.
Dần dần, Lâm Thanh cũng quen ở chung với hắn, rốt cuộc cũng là một người anh tuấn ôn nhu, quan tâm của cha kế thật sự rất khó bỏ qua.
Lâm Thanh tắm rửa xong, từ phòng tắm ra rót cho mình một nước uống, đụng phải Cố Cảnh Diên tan tầm về nhà, vừa nhấc đầu liền nhìn thấy Lâm Thanh mới tắm rửa xong, tóc còn chưa lau khô, bọt nước theo cổ chảy xuống chỗ bị quần áo che đậy, da thịt bị hơi nước huân ửng đỏ, vòng eo mảnh khảnh như ẩn như hiện, ánh mắt hắn liền trầm xuống.
Sâu trong đôi mắt tối như có gì muốn thoát ra nhưng cuối cùng vẫn bị đè ép xuống, Cố Cảnh Diên ôn nhu răn dạy: \”Tóc còn chưa lau khô sao lại chạy ra, không sợ bị cảm sao!\”
\”Ba ba đã về, có khát không ạ, tới uống một ly nước đi.\” Lâm Thanh buông ly, lại nhìn thấy Cố Cảnh Diên đóng cửa, thả đồ ăn trong tay xuống, đẩy cậu vào phòng tắm, cầm máy sấy muốn sấy tóc cho cậu.
\”Con…con tự làm đi!\” Lâm Thanh có chút khẩn trương, tuy nói mấy ngày nay ở chung không tồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên có người đàn ông cách cậu gần như vậy, khiến cậu có chút không biết làm sao.
Cố Cảnh Diên né tránh tay cậu, nhẹ giọng nói \”Khẩn trương cái gì, ta là ba ba con, mẹ con không ở nhà, ta có nghĩa vụ chăm sóc cho con, như vậy mẹ con ở bên ngoài mới có thể yên tâm.\”
Một bên nói chuyện một bên dùng tay sửa sang lại tóc cho Lâm Thanh, ngón tay nhẹ nhàng phất qua cổ chọc cho Lâm Thanh rùng mình một trận, nhìn thấy phản ứng của Lâm Thanh, ánh mắt hắn tối lại, yết hầu không tự giác giật giật.
Chờ đến khi tóc khô, Lâm Thanh liền không chờ nổi rời khỏi phòng tắm, tự nhiên cũng không phát hiện nam nhân nhẹ nhàng ngửi lấy bàn tay xoa tóc cậu, dưới háng hơi phồng lên, như cự thú đang ngủ đông.
Cơm chiều là Cố Cảnh Diên làm, hương vị không tồi, cơm nước xong xuôi Lâm Thanh theo lệ thường uống một ly sữa, đây là yêu cầu của mẹ cậu, bởi vì Lâm Thanh vóc người nhỏ, mẹ không biết nghe ai kiến nghị, nói uống sữa bò rất có lợi cho nên để Lâm Thanh mỗi ngày trước khi ngủ uống một ly.
Lâm Thanh không biết có cao hơn không, nhưng ngược lại ngủ khá ngon.
Sau khi uống xong sữa xong, không lâu sau Lâm Thanh liền có điểm mệt nhọc, vốn định chơi điện thoại chốc lát, nhưng cuối cùng cậu chống đỡ không nổi, video còn đang chiếu thì người đã ngủ mất rồi.
Qua một lát, tựa hồ xác định người bên trong đã ngủ say, cửa phòng mới chậm rãi bị đẩy ra, một người bước vào, đầu tiên đem video còn đang phát tắt đi, sau đó đem điện thoại để sang một bên.