EDIT: NAI HỒNG TÀ RĂM
(Đã beta)
———-
Nhà cũ dòng họ Hạ ở vùng ngoại ô xa xôi, bên trong cũng không có gì bởi vì thế hệ trước rất nhiều vị đều ra nước ngoài dưỡng tuổi già, nhà cũ gần như trống không nhưng Hạ Thương Dã vẫn dẫn bọn họ trở về thăm cho có lệ, thuận tiện thấp nhang cho các bài vị ở từ đường, gia tộc bọn họ hơn phân nửa đều có loại thói quen cổ xưa này.
Buổi chiều khi bọn họ trở về nhà cũ, bởi vì nơi đây quá lạnh Hạ Thương Dã sợ cơ thể Nguyễn Miêu bị gió thổi ngã bệnh, anh lựa giờ hợp tình hợp lý đưa người về nhà.
Bữa tiệc tối mới là vở kịch lớn, Hạ Thương Dã biết mấy đứa nhỏ đều không thích mấy trường hợp như này: “Sau này nhà chúng ta sẽ còn tham gia nhiều buổi xã giao như hôm nay, cho nên mấy đứa hãy tập làm quen đi.”
“Em không cần phải đi được không ạ?” Nguyễn Miêu nhỏ giọng nói thầm: “Dù sao khi thành niên em cũng sẽ rời khỏi nhà mà.”
Mặc dù cậu nói rất nhỏ nhưng Hạ Thương Dã vẫn nghe được, anh liếc Nguyễn Miêu một cái, ánh mắt dường như đang cân nhắc gì đó.
Tranh thủ trời vẫn chưa tối hẳn, anh em nhà họ Hạ thay lễ phục chuẩn bị ra cửa, hôm nay Hạ Thương Chi đặc biệt trầm tính, cô mặc chiếc đầm dạ hội màu lam nhạt khiến làn da trắng đến phát sáng, khí chất cực kì đỉnh.
Mắt Nguyễn Miêu sáng ngời, nhịn không được khen nói: “Chị ba hôm nay đẹp quá!”
Hạ Thương Chi cúi đầu nhìn váy mình, khuôn mặt ngại ngùng đỏ ửng, bình thường cô rất ít khi trang điểm, chẳng qua hôm nay cô muốn chỉnh chu một chút, vì trước kia Miêu Miêu từng nói cô mặc màu lam nhạt đẹp nhất.
“Chị mặc màu lam nhạt siêu hợp luôn.” Nguyễn Miêu tiếp theo nói.
Hạ Thương Lục cắn quả táo nghiêng đầu nhìn Hạ Thương Chi, kiêu ngạo giống như mình mới là người được khen: \”Giời, em gái anh đây đẹp đó giờ nhá.”
Nguyễn Miêu quay đầu lại nhìn Hạ Thương Dã, không khỏi khen ngợi nói: “Ba người mà đứng chung một chỗ là biết anh em một nhà liền, đẹp xuất sắc luôn ạ.”
“Em cũng không kém.” Hạ Thương Dã cúi đầu gài nút trên cổ tay áo, nghe vậy lập tức nói.
Nguyễn Miêu rất có ý thức tự mình hiểu lấy mình, vì cậu biết mình và Hạ Thương Dã không hề chung dòng máu, dù là ngoại hình hay khí chất đều kém bổi bật hơn anh em Hạ Thương Lục một quãng xa: “Dạ em chỉ trông ưa nhìn thôi chứ chưa tới mức đẹp đâu anh.\”
“Nói bậy.” Hạ Thương Dã gõ nhẹ trán cậu: “Không được xem thường bản thân.”
Nguyễn Miêu xoa đầu mình, lực Hạ Thương Dã gõ trán rất nhẹ chứa đựng sự chiều chuộng từ một người anh, làm cậu nhớ tới anh hai Nguyễn Trầm của mình.
Bốn người ngồi xe đi tới hội trường một toà nhà cao cấp, lần này địa điểm tụ hội còn xa hoa hơn lần Nguyên Đán năm trước, Nguyễn Miêu đi theo sau Hạ Thương Dã, so sánh yến hội với bữa tiệc nọ.
Chỉ là lần này hơi khác, Hạ Thương Dã cố ý dẫn theo Nguyễn Miêu bên cạnh đi chúc tết, rất nhiều lần thừa nhận địa vị của cậu trong nhà họ Hạ, giống như đang công khai gì đó.