EDIT: NAI HỒNG TÀ RĂM
(Đã beta)
—————
Hai anh em ngồi xe đi một mạch về thẳng nhà, bởi vì lúc còn trên đường Hạ Thương Dã đã gọi cho bác sĩ tư chờ sẵn nên khi Nguyễn Miêu vừa đến nhà ngay lập tức liền có người lại đây khám cho cậu.
Sau khi khám nghiệm bác sĩ kết luận: \” Do mấy tháng nay cậu út học hành quá độ, cộng thêm áp lực thi cử khiến tinh thần căng thẳng ngày đêm dẫn đến hệ miễn dịch kém đi, tiếp theo ngài Hạ hãy hạ sốt cho cậu ấy, quan trọng là cậu út phải được nghỉ ngơi một thời gian cho tinh thần thư thái, sức khoẻ cậu ấy vốn dĩ đã không tốt không thể khiến nó trở nặng thêm.\”
Nghe bác sĩ nói Hạ Thương Dã quay đầu lại nhìn Nguyễn Miêu đang nằm hôn mê truyền dịch trong chăn, anh suy nghĩ trong chốc lát lại hỏi: “Tình trạng hôn mê của em ấy sẽ kéo dài bao lâu ?”
“Cái này khó mà nói trước được, lần này cậu út đột ngột ngã bệnh, có khả năng sẽ ngủ li bì suốt mấy ngày.” Bác sĩ Tô Ôn đẩy đẩy gọng kính, giọng điệu nhỏ nhẹ nói: “Trở về tôi sẽ liệt kê cho ngài danh sách các thực phẩm chứa thành phần dinh dưỡng thiết yếu, sau đó ngài đưa cho đầu bếp bảo họ nấu dựa theo trên giấy viết là được. Thứ cho tôi nói thẳng, cơ thể em trai nhà ngài thật sự rất yếu, mấy năm nay không biết cậu ấy chăm bản thân kiểu gì mà sức khỏe còn kém hơn cả người bình thường, có lẽ phải dành ra 2 năm mới có thể dưỡng lại một cơ thể khỏe mạnh như ban đầu.\”
Hạ Thương Dã gật đầu tỏ vẻ đã biết:“Vậy trước tiên cứ làm thế đi.”
Sau khi tiễn bác sĩ Hạ Thương Dã trở lại phòng Nguyễn Miêu, vừa đẩy cửa ra anh bất ngờ phát hiện Hạ Thương Lục và Hạ Thương Chi đều ở đây:“Mấy đứa đừng làm ồn, em ấy cần phải nghỉ ngơi.”
Hạ Thương Lục nhìn chằm chằm Nguyễn Miêu ốm yếu trên giường vẻ mặt buồn bả tự trách: “Sớm biết vậy hồi chiều em đã chờ nhóc con này về cùng rồi.”
Còn Hạ Thương Chi chỉ im lặng cúi đầu cầm khăn lông ướt lau cánh tay và trán cho Nguyễn Miêu.
Hạ Thương Dã khoanh tay đứng dựa cửa sổ nhìn ba đứa em nhà mình, căn phòng vốn rộng rãi không hiểu sao lại chật chội đến lạ. Nếu là nửa năm trước, anh tuyệt đối không tin có một ngày ba người có thể bình yên sống hoà thuận với nhau, Hạ Thương Lục là 250 (đồ ngốc) thì anh không tính, nhưng mà riêng Hạ Thương Chi thì anh thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Có vẻ, linh hồn xa lạ kia không hề tầm thường chút nào.
Đương nhiên Hạ Thương Dã theo bản năng xem nhẹ sự thay đổi của bản thân.
Anh đuổi Hạ Thương Chi và Hạ Thương Lục ra khỏi phòng, bản thân cũng đi theo ra ngoài, đồng thời dặn dò đám người giúp việc trong nhà không được tùy ý tiến vào quấy rầy Nguyễn Miêu, chỉ khi cần đổi chai truyền dịch khác mới được vào.
Cơ thể Nguyễn Miêu lúc nóng lúc lạnh, mơ mơ màng màng rảo bước trong bóng đêm vô tận, cậu không biết mình đang ở đâu, cũng không biết mình muốn đi đâu, chỉ luôn lang thang tiến về phía trước mà không có mục đích.
Sau đó, trong bóng đêm cậu nhìn thấy anh hai Nguyễn Trầm của mình.
“Anh ơi!” Nguyễn Miêu bỗng nhiên giật mình rồi nhớ tới cái gì đó, cậu tăng tốc chạy về phía Nguyễn Trầm, kích động đến mức nói năng lộn xộn: “Sao anh lại ở đây vậy?”