Thẩm Trường Tinh bái phỏng, tựa như một viên đá nhỏ bất chợt rơi vào mặt hồ yên ả, làm cuộc sống vốn phẳng lặng như nước của Tang Lam bỗng dấy lên từng đợt gợn sóng khó mà dừng lại.
Theo một đạo thánh chỉ ban xuống, Tang Lam không thể không một mình bước qua cánh tường son cao vút kia mà nhập cung.
Ngày vào cung, chính Tạ Lưu Đình đích thân tiễn y lên xe ngựa. Người kia không nói nhiều, chỉ căn dặn vài lời: bảo y chú ý an toàn, lại dặn khi ở trong cung phải cẩn trọng hành xử. Hắn nói, lời Hoàng hậu nếu không quá phận thì cứ thuận theo là được.
Tang Lam chỉ nghĩ với tính tình của người này, hẳn là lo lắng y vào cung ăn nói vụng về, làm mất thể diện vương phủ, nên càng nghiêm túc đáp:
\”Vương gia yên tâm. Tuy ta không dám nói mình tinh thông mọi lễ nghi trong cung, nhưng những điều cơ bản nhất vẫn biết. Chắc cũng không đến mức để người khác bắt được nhược điểm.\”
Thế nhưng lời vừa dứt, Tạ Lưu Đình lại không lộ vẻ yên lòng như y tưởng. Trái lại, trong mắt người kia hiện lên một tia phức tạp khó đoán – tựa bất đắc dĩ, lại như dung túng, sau cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài thật nhẹ:
\”Ta… không phải có ý đó.\”
\”Nếu có chuyện gì khiến vương phi khó chịu, cứ việc cự tuyệt. Mọi hậu quả, để ta gánh là được.\”
Tạ Lưu Đình nói rất nhẹ, nhưng trong giọng lại mang theo một sức mạnh kiên định và ổn trọng.
Tang Lam chỉ biết khẽ gật đầu, trong lòng lại khó tránh khỏi nghi hoặc. Không rõ vì sao người này lại coi chuyện y nhập cung nghiêm trọng đến thế, tựa như y bước vào không phải hoàng cung, mà là hổ huyệt lang sào.
Bánh xe ngựa nhẹ nhàng lăn đều, gió lạnh thổi qua lay động màn trúc bên cửa sổ, hé ra một khe hở thật nhỏ.
Chẳng rõ vì sao trong lòng khẽ động, Tang Lam nghiêng người, vén màn trúc lên, ngoái đầu nhìn lại con đường vừa đi qua. Chỉ thấy trước cửa vương phủ, một bóng người cao lớn vẫn đứng sừng sững nơi đó, không hề xê dịch.
Trong ánh sáng nhập nhoạng giữa đêm và ngày, bóng người ấy như cắt ngang lằn ranh sáng tối, mặc cho gió lạnh tạt qua cũng không hề lay động.
Nam nhân ấy cứ thế lặng im mà đứng, cho đến khi thân ảnh hắn dần hóa thành một chấm đen nhỏ trong tầm mắt Tang Lam.
Tuy nói không phải lần đầu vào cung, nhưng Tang Lam vẫn không tránh khỏi có phần chưa quen với sự hoa lệ và quy mô hùng vĩ của hoàng cung Đại Thịnh – nơi tựa hồ muốn khóa chặt con người trong tầng tầng lớp lớp nghi lễ và uy nghiêm.
Được cung nhân dẫn vào Phượng Nghi Cung, nơi ở của Hoàng hậu, Tang Lam chỉ khẽ liếc mắt quan sát bốn phía, liền phát hiện ngoài y và Hoàng hậu, còn có hai nữ tử trẻ tuổi xa lạ cũng đang có mặt.
Y tuân theo lễ nghi, cúi người hành lễ. Hoàng hậu ngồi ở vị trí chủ tọa mỉm cười ôn hòa, khẽ lên tiếng cho phép ngồi.
Tang Lam vừa ngồi xuống, vừa ngẩng đầu thì ánh mắt bất chợt chạm phải ánh nhìn của một trong hai nữ tử kia. Đối phương thấy y nhìn lại, ánh mắt sáng rỡ, gương mặt vốn đã đẹp lại ửng thêm sắc đào phấn khẽ, khiến người ta không khỏi chú ý.