[Edit] Ta Cùng Chúa Tể Địa Ngục Yêu Đương – Chương 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Ta Cùng Chúa Tể Địa Ngục Yêu Đương - Chương 7

Bệnh viện nhân dân 1 Dương Thành.

Dù đã khuya nhưng bệnh viện người đến người đi vội vàng, mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi.

Giang Lâu Khí sợ có người đụng vào tay anh mà cẩn thận bảo vệ anh ở cạnh mình.

Hắn muốn đỡ bàn tay Tạ Cửu Trần nâng lên nhưng rồi lại thôi, sợ đối phương cảm thấy khó chịu, chỉ dám sờ nhẹ vào cánh tay bị thương của anh.

Sau khi nhận được số xếp hàng từ khoa chấn thương chỉnh hình, Giang Lâu Khí nộp phí thanh toán vừa để ý người bên cạnh.

\”Chúng ta bây giờ làm gì?\” Tạ Cửu Trần ngửa đầu nhìn qua các phòng cấp cứu nằm san sát nhau, trên mặt đột nhiên hiện lên một tia kinh ngạc.

\”Chúng ta đi tới bên ngoài khoa chỉnh hình chờ, có lẽ phải chụp X-quang.\”

Lúc đang nói chuyện, cửa thang máy chậm rãi mở ra, Giang Lâu Khí dùng hai ngón tay cằm ống tay áo của anh dắt anh vào, sau đó nhấn nút lên tầng 5.

Chụp…… Kẻ lừa đảo? Tại sao lại muốn chụp kẻ lừa đảo?*

(*) Ảnh nghe nhầm.

Tạ Cửu Trần cẩn thận cân nhắc mấy chữ này, như suy tư gì mà cau mày.

Thế giới nhân loại quả nhiên có nhiều thứ chưa biết, có thời gian là nên học tập……

Đang lúc nghi hoặc, Giang Lâu Khí nghiêng đầu tới nhìn hắn, khóe môi nhẹ nhàng cong lên,nói đùa: \”Anh trai, có phải anh chưa tới bệnh viện lần nào?\”

\”Tôi rất ít bị bệnh, nhiều nhất chỉ uống hai liều thuốc bắc là ổn.\” Tạ Cửu Trần nâng lên nắm tay còn lại xấu hổ mà ho khan hai tiếng.

Thì ra đối phương nhìn có vẻ vô tư nhưng lại rất khôn khéo, giọng điệu rõ ràng là có ẩn ý.

\”Ha ha, tuy rằng ngươi bề ngoài của anh có cảm giác mong manh yếu đuối, thì ra tố chất thân thể còn khá tốt.\”

Giang Lâu Khí hiểu ý mà quay đi không hỏi thêm nữa, cậu không muốn để lại ấn tượng xấu cho người ta đâu, nói nữa chắc sẽ toàn nói những lời vô nghĩa.

Đi ra thang máy, đi vòng qua mấy khoa khác là tới cửa khoa chỉnh hình.

Những người chờ được gọi vào khám toàn là phụ huynh mang theo con cái, cũng đúng, xương cốt trẻ nhỏ đang trong giai đoạn phát triển dẻo dai nên dễ bị trật khớp. 

Khiến Giang Lâu Khí nhớ tới khi còn nhỏ, hắn mỗi ngày leo cây trèo tường, thường xuyên ngã gãy xương

\”Ngồi một lát, chờ bác sĩ kêu tên là có thể đi vào.\” Giang Lâu Khí ngồi xuống cạnh anh có chút bối rối.

Quái lạ? Hắn một nam nhân cao lớn còn mất tự nhiên? Còn có xấu hổ?! Kỳ quái……

Tạ Cửu Trần chỉ lặng lẽ ngồi đó mắt nhìn về phía trước, cũng không nói một câu, dáng vẻ cao quý.

Chợt nhìn thấy Giang Lâu Khí đang khom lưng bênh cạnh, mông cứ nhích qua nhích lại không chịu ngồi yên.

Bởi vì có chứng tăng động, lúc học tiểu học giáo viên chủ nhiệm còn tưởng hắn có bệnh.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.