[Edit] Ta Cùng Chúa Tể Địa Ngục Yêu Đương – Chương 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Ta Cùng Chúa Tể Địa Ngục Yêu Đương - Chương 4

Sau khi ăn xong bát cơm chiên trứng, Giang Lâu Khí thích ý ợ một cái, trong lúc vô tình thấy Chu Gia Dực uống Coca ăn cánh gà, một ngụm uống hết nửa chai.

Sao giới trẻ ngày nay đều thích đồ uống có ga vậy? Khó trách không thể cao lên.

Mà cậu ta đã là quỷ rồi còn có thể cao lên sao?

Nhưng nghĩ lại mình ăn bát cơm chiên xong, cổ họng có hơi khô, khát nước.

Giang Lâu Khí đành miễn cưỡng đứng dậy, cầm cóc nước trên bàn, đi đến máy lọc nước cách vài bước chân.

Kết quả anh đôi mắt chỉ lo mắt nhìn phía trước, vấp phải một đống hộp đựng dụng cụ bằng bìa cứng nằm rải rác dưới chân xém chút là ngã.

\”Coi chừng!\” Họ kêu lên

Cậu lảo đảo một chút rồi ổn định lại, suýt nữa làm rớt ly sứ xuống đất, trước một giây cậu còn bối rối, kết quả thấy kia mấy cái \”Giúp đỡ cấp trên khi gặp khó khăn\” nhân viên ôm bụng cười cười to.

Giang Lâu Khí trong nháy mắt bóc cháy, \”Cười cái gì? Mẹ nó ai ném hộp khắp nơi? Có phải âm mưu làm tôi ngã chết chiếm đoạt quyền hành? Còn không mau dọn dẹp!\”

Vừa dứt lời, mấy người liền tỏ vẻ không nghe thấy,  xoay người đi chăm chú làm việc.

Tô Thiển gõ nổi lên bàn phím cách cách, mắt điếc tai ngơ, cắn môi nhịn cười, \”Ai thấy người đó dọn, dù sao tôi không thấy.\”

\”Tôn quý công tước huyết tộc sẽ không làm loại việc của nô lệ.\” Tây Nặc • Griffith cầm giũa móng tay mày cái móng sắt bén của mình.

Khuôn mặt quý tộc Âu Mỹ của anh ta kiêu ngạo và lịch lãm, anh tiếp tục nói với giọng tao nhã: \”Giang sở trưởng, tôi có ý kiến, Hay anh bắt một nô lệ để tới làm việc đi.\”

Bắt? Chúng ta đang sống ở xã hội có pháp luật! Tùy tiện bắt cóc người sẽ phải ngồi tù mấy năm!

Giang Lâu Khí bụm mặt cảm thấy đối phương hết thuốc chữa, không còn gì để nói!

Anh thở dài rồi nở một nụ cười giả tạo chuyên nghiệp: \”Ở đây chúng tôi không có nô lệ, chỉ có bảo mẫu thôi.\”

Tây Nặc • Griffith thấy từ này lã lẫm sau đó liền tra cứu trên máy tính, \”Bảo mẫu? Trong từ điển của bổn công tước không có từ này\”

\”Giang ca, hay là thuê một người, tôi chán đồ ăn mang đi rồi, nếu có người nấu cơm quét dọn thật tốt!\” Chu Gia Dực một khuôn mặt khổ cực, bảo mẫu còn không có thuê tới, cậu ta liền ảo tưởng.

Nhớ năm đó hắn cũng là trãi qua thời gian quần áo tới duỗi tay, cơm tới há miệng, ấm áp tốt đẹp……

Nghe được lời này, Giang Lâu Khí mới vừa uống nước ắm thiếu chút nữa phun ra tới, liên tục xua tay, \”Địa phủ tiền lương còn chưa có phát, ban ngày tiêu xài nhiều như vậy, làm gì còn tiền để thuê người.\”

Chử Biết Hành một mình ngồi trong góc, im lặng ánh mắt cực kỳ lạnh lùng, tích lời như vàng mà nói: \”keo kiệt.\”

\”Đúng vậy! Keo kiệt!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.