Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Edit: Beltious Soulia/Dã Linh
Beta: Minh Nguyệt
Chương 91 (1632):
Đường Quả biết chuyện Địch Thần Minh mua tay nhưng cô không để ý. Hiện tại Địch Thần Minh không đáng để lo ngại nữa.
Gã nghĩ thế giới Rubik không tốt mà? Thế sao sau khi bị mất tay còn đặt hy vọng vào cửa hàng ở thành Giao Dịch của cô chứ?
Gã nghĩ thế giới Rubik không tốt là bởi vì thế giới này quá tốt, tốt đến nỗi gã không thể lợi dụng và kiểm soát được. Người mạnh ở đây có rất nhiều, đối với một kẻ chỉ coi mình là trung tâm thì đột nhiên trở thành một tấm bèo trôi nổi trong ao, không thể nắm giữ vận mệnh là một chuyện hết sức giày vò.
Khoảng thời gian khốn khổ của Địch Thần Minh mới chỉ bắt đầu. Cuộc đời của gã còn dài, đau đớn mỗi ngày còn khó chịu hơn là cái chết.
Dịch Ánh Tuyết sẽ càng ngày càng phát triển, Địch Thần Minh sẽ càng ngày càng biến thái, rồi cuối cùng thì hai người trở mặt với nhau.
Hệ thống nghe Đường Quả phỏng đoán, không nhịn được, lên tiếng, [Ký chủ đại đại, cô cũng nhẫn tâm thật. Nói thế nào thì Dịch Ánh Tuyết cũng là một người lương thiện trọng tình nghĩa mà.]
\”Ý mi là sao?\”
[Không có gì, chỉ là cảm thấy Địch Thần Minh không xứng với cô ấy.]
\”Có xứng hay không thì hiện tại Dịch Ánh Tuyết cũng sẽ không bỏ rơi Địch Thần Minh. Tình cảm của cô ấy với Địch Thần Minh khá sâu đậm, nhưng mà dù có sâu đến mây thì cũng sẽ bị thời gian làm phai nhạt, nhất là khi một bên trả giá và bao dung nhưng bên còn lại thì cố phá hủy. Những gì Địch Thần Minh hưởng bây giờ là những gì gã đã từng đối xử với Dịch Ánh Tuyết.\”
[Ý của ký chủ là sau này Dịch Ánh Tuyết sẽ rời bỏ Địch Thần Minh?]
\”Sao mà ta biết được?\”
Hệ thống: Hừ hừ, cô không biết cô đang nói gì sao? Nhìn cô kìa, rõ ràng đã biết chắc rồi.
Đáng ghét!
Bỏ qua chuyện của Địch Thần Minh và Dịch Ánh Tuyết, Chương Nhạc và Ân Tiểu Phỉ tổ chức một đám cưới rất lớn ở thành Giao Dịch.
Người ngoài không ai biết được thân phận của Chương Nhạc, nhưng những người tham dự nhìn đội hình đã biết cả nhóm không đơn giản, ai cũng vội vàng chúc phúc.
Trong hôn lễ, gương mặt Địch Thần Minh cũng âm u. Dù gã và Ân Thụy đã từng là anh em nhưng hiện tại gã không muốn chúc phúc gì cả.
Ân Thụy nhìn gã như thế, cũng không nói gì.
Hành vi của Địch Thần Minh khiến cậu ta thất vọng, nhưng gã còn sống là cậu ta vui rồi.
Cậu ta cũng không thuyết phục gì cả. Cũng như Dịch Ánh Tuyết, cậu ta hiểu rõ Địch Thần Minh. Càng nói sẽ càng sai, càng nảy sinh mâu thuẫn.
Ân Thụy không nói gì với Địch Thần Minh, Địch Thần Minh lại cầm rượu đến trước mặt Ân Thụy. Gã không thể khôi phục hai tay, không thể làm gì khác ngoài mang theo một cái móc để cầm một vài vật nhỏ.