Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Edit: Beltious Soulia/Dã Linh
Beta: Minh Nguyệt
Chương 61 (1602):
Địch Thần Minh không kịp phản ứng, Tán nhân Ngân Hoàn đã đứng lên. Dù đối thủ đã nhắm chặt mắt nhưng nhìn thấy thanh kiếm đột nhiên xuất hiện, Địch Thần Minh cũng sởn tóc gáy.
Tán nhân Ngân Hoàn cười lạnh, chém gã, hoàn toàn không lưu tình một chút nào. Nếu như Địch Thần Minh không kịp né, chắc hẳn đã mất luôn nửa cánh tay rồi.
Địch Thần Minh run lên, \”Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đáng lẽ phải dễ lắm chứ?\”
\”Dù gì cũng là người tu tiên, chắc là gặp phải chuyện không hay trong ảo cảnh rồi. Mi chạy nhanh lên, dụ Tiên tử Phiêu Miểu đến để hai người đánh nhau, mi đứng ngoài là được.\”
Địch Thần Minh hít sâu một hơi. Phải làm vậy thôi.
Gã chạy về phía Tiên tử Phiêu Miểu. Nàng thấy vậy, thầm cười một tiếng. Tốt lắm, còn đang lo không có cơ hội chơi chết thằng nhãi ranh này.
Mục đích của Địch Thần Minh là dẫn Ngân Hoàn đến chỗ Phiêu Miểu, hai người trai cò đánh nhau, gã sẽ là ngư ông đắc lợi. Chỉ là gã không ngờ rằng, vừa mới đến gần Phiêu Miểu thì gã đã bị nàng đá vào ngực không chút lưu tình.
Lục phủ ngũ tạng đau đớn, máu cứ thế mà phun ra ngoài.
Ấy mà còn chưa xong. Tiên tử Phiêu Miểu hét lớn, \”Tên khốn, trả mạng lại cho sư muội ta đây!\”, sau đó xách kiếm lao về phía gã.
Kiếm kia sắp đâm vào ngực gã rồi.
Địch Thần Minh đã ăn một chân, cả người đau đớn, chỉ có thể cắn răng xoay sang một bên. Tiên tử Phiêu Miểu đâm hụt, nhưng cũng đâm sâu vào cánh tay của gã.
\”Khốn kiếp, trả mạng cho sư muội ta! Hôm nay ta không khiến ngươi hồn phi phách tán, ta không phải là Phiêu Miểu!\”
Địch Thần Minh đau đớn nhưng trong lòng vẫn khó chịu. Gã vừa né tránh vừa nói với linh hồn bí ẩn, \”Chuyện gì đang xảy ra? Không phải ông nói giết bọn họ dễ lắm hay sao?\”
\”Người tu tiên quả nhiên không tầm thường, dù đã ở trong ảo cảnh rồi nhưng cũng không dễ đối phó. Thôi rút đi, bọn họ đang gặp phải chuyện bực bội trong ảo cảnh, giờ đang coi mi là kẻ thù rồi.\”
Rút lui?
Nói thì dễ đấy, nhưng hai người kia đuổi theo gã như vậy, gã rút kiểu gì?
\”Phiêu Miểu, còn tầm hai mấy ngày nữa, chúng ta chơi diều hâu bắt gà con không? Không giết được, Giáo Hoa còn muốn thằng nhóc này sống sót để dụ người sau màn đấy.\”
\”Chơi luôn. Ta sẽ không để nó bị thương. Nó đào tẩu được thì sẽ nghĩ là chúng ta không giết nổi nó.\”
Địch Thần Minh bắt đầu chuỗi ngày chạy trốn, khổ không thể nói.
Đường Quả chơi chán chê ở thành Huyễn Kính rồi thì ra ngoài, đến chỗ Tạ Vận xem tình hình thế nào. Thấy Tiên tử Phiêu Miểu và Tán nhân Ngân Hoàn xách kiếm đuổi giết Địch Thần Minh, cô thiếu chút nữa thì cười ngất.