Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Edit: Beltious Soulia/Dã Linh
Beta: Minh Nguyệt
Chương 47 (1588):
Địch Thần Minh cũng có phần gấp gáp. Gã không muốn bị người ta coi như đồ chơi.
\”Vội cái gì, đến khi đó ta sẽ cho mi một vật, chỉ cần làm theo lời ta nói là có thể lấy được mạng bọn họ dễ dàng. Giờ việc mi phải làm là nhanh chóng tu luyện, tranh thủ trước lúc ra ngoài phải có thực lực đỉnh cao mới được.\”
Địch Thần Minh yên tâm.
Nhớ lại đêm qua, mấy tên kia đã hoảng sợ cầu xin gã nhưng vẫn bị gã nhẹ nhàng giết chết, Lý Thành Cường còn bị gã dùng bập bênh đâm xuyên người. Khi tên kia tắt thở, cơn tức giận đã nhịn bao lâu của gã mới hạ xuống.
Cảm giác có thể kiểm soát được mọi thứ trong tay đã quay về.
Những cái xác ở chỗ bập bênh đã được tự động dọn sạch sẽ khi trời sáng, biến mất không chút dấu vết. Bập bênh lại khôi phục trạng thái ban đầu.
Đường Quả và Cung Úy chơi chán rồi thì đưa ba người Dịch Ánh Tuyết quay về. Họ vẫn nhịn không được mà liếc qua bập bênh, hình ảnh hồi sáng vẫn còn quanh quẩn trong đầu họ.
Giữa trưa, Chương Nhạc xuất hiện trong phòng Đường Quả. Thấy Cung Úy ôm eo cô, còn đang mập mờ thầm thì với nhau, anh ta ngượng ngùng.
\”Giữa trưa thế này, không ngờ hai người lại… Quấy rầy, quấy rầy rồi.\”
\”Chuyện gì?\” Cung Úy cũng không thả Đường Quả ra. Hai người cứ như thế mà nhìn Chương Nhạc khiến anh ta thiếu chút nữa là bỏ chạy. Nói gì thì nói, ở đâu cũng vậy, chó độc thân vẫn luôn là người đáng thương nhất.
\”Còn có thể là chuyện gì nữa chứ? Tên Địch Thần Minh đó tiến bộ nhanh quá! Tôi đến là muốn hỏi là hai người vẫn tiếp tục kế hoạch ban đầu hả?\”
Đường Quả ngẩng đầu lên hỏi, \”Cậu có thể đảm bảo bây giờ ra tay thì sẽ bắt được kẻ giật dây không?\”
\”Không.\” Chương Nhạc rẫu rĩ, \”Thế đến lúc đó, cô có đảm bảo sẽ bắt được hắn?\”
\”Có chứ.\”
Chương Nhạc: \”…\” Má nó, không biết nể mặt anh ta à? Cô ta càng ngày càng đáng ghét.
\”Nếu như tôi đoán không nhầm thì linh hồn kia đang trú tạm trong một thanh chủy thủ. Nghĩ cách lấy được nó là không có vấn đề gì nữa.\” Đây là dự định ban đầu của Đường Quả. Thấy Chương Nhạc nhìn mình chăm chú, cô nói, \”Tôi biết cậu nghĩ gì. Tôi là chủ thành Giao Dịch, vì sao lại không sử dụng khả năng của chủ thành để tìm nó đúng không?\”
\”Đúng vậy.\”
\”Nhưng giả sử chủy thủ không ở chỗ thành Giao Dịch thì sao? Coi như nó ở đấy nhưng vì đã bị che giấu rồi thì chúng ta cũng không có cách nào tìm ra được.\”
Chương Nhạc hiểu ra, \”À ừ. Hắn có thể trốn ngay dưới mắt tôi, chắc chắn phải khá lợi hại. Khoan đã, hắn có thể trốn khỏi mắt tôi…\” Anh ta nhìn Cung Úy, \”Cung Úy này, anh đừng nói là anh cũng phát hiện ra dị thường nhá?\”