[Edit] (Quyển 6) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu – Chương 1578-1579: Người đẹp thế giới Rubik (37-38) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] (Quyển 6) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu - Chương 1578-1579: Người đẹp thế giới Rubik (37-38)

Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt


Chương 37 (1578):

\”Thành tiếp theo là thành Huyễn Kính.\”

Đường Quả nói xong, sắc mặt hai người cũng thay đổi.

Tòa thành khiến hai người kiêng kỵ nhất chính là thành Huyễn Kính.

Trong thành Huyễn Kính, người ta chết trong tay của mình. Các tấm kính xuất hiện như Trang Chu mộng hồ điệp, chẳng biết là Chu nằm mộng thấy hóa bướm hay là bướm mộng thấy hóa Chu.*

*Trang Chu mộng hồ điệp: tên người ta đặt cho một đoạn văn trong sách Trang tử của Trung Quốc, theo bản dịch của Nguyễn Hiến Lê là: \”Có lần Trang Chu nằm mộng thấy mình hóa bướm vui vẻ bay lượn, mà không biết mình là Chu nữa, rồi bỗng tỉnh dậy, ngạc nhiên thấy mình là Chu. Không biết phải mình là Chu nằm mộng thấy hóa bướm hay là bướm mộng thấy hóa Chu. Trang Chu với bướm tất có chỗ khác nhau. Cái đó gọi là \”vật hoá\”.

Trong thành Huyễn Kính, chỉ cần tâm chí không kiên định một chút là sẽ lầm đường lạc lối, chết trong tay chính mình.

Là người tu tiên, ai cũng sợ chuyện đó, nhất là khi tâm tính hai người mấy năm nay đã không còn vững như trước.

Tán nhân Ngân Hoàn chần chờ, \”Giáo Hoa nói thật hả?\”

\”Tôi lừa anh làm gì?\”

Đương nhiên là không lừa.

Hai người nhìn nhau, biểu cảm nghiêm túc. Tiên tử Phiêu Miểu lo lắng, \”Một trăm năm trước, tâm cảnh của hai chúng ta có một vết rách. Không dối gạt cô, mỗi lần đến thành Huyễn Kính, chúng ta phải khó khăn lắm mới ra ngoài được. Chết trong tay người phàm ở thành Huyễn Kính là chuyện có khả năng xảy ra. Ta tin.\”

\”Chúng ta ở đây quá lâu, rất khó chịu. Thực ra thế giới Rubik rất tốt, nếu như trong lòng không có lo lắng gì thì ở đây cũng được.\” Tán nhân Ngân Hoàn nói, \”Ta chỉ muốn trở về xem sư muội ta thế nào. Nếu như nàng ấy còn chờ ta, ta cũng muốn về, không thể để nàng ấy chờ mãi được. Nếu nàng đã quên ta rồi, có người nàng thích rồi, vậy thì cũng thôi.\”

\”Ta cũng vướng sư phụ ta. Ta đột ngột mất tích như thế này, không biết sư phụ sẽ buồn bã chừng nào. Cũng chẳng biết môn phái ta ra sao nữa.\” Đôi mi Tiên tử Phiêu Miểu nhíu lại, \”Sư phụ phi thăng, ta lại mất tích, các sư đệ sư muội dễ bị các môn phái khác bắt nạt lắm.\”

\”Muốn ra ngoài phải đảm bảo tính mạng trước đã. Không chừng khi hai người vượt qua được là có thể rút được chìa khóa thì sao?\” Đường Quả nói.

Đợi cô về thành Giao Dịch nghiên cứu xem thế nào, liệu có thể ăn gian được cái gì ở thùng rút thưởng kia không.

Thành Giao Dịch là của cô, cô nghĩ là mình làm được.

Cung Úy nhìn Đường Quả, cứ cảm thấy cô đang có ý đồ xấu nào đó.

\”Biết Giáo Hoa đến, tâm cảnh của ta tốt hơn rồi.\” Tiên tử Phiêu Miểu nhẹ nhõm, \”Giáo Hoa cũng không ở lại đây mãi, sau này cô đi rồi chẳng lẽ lại mặc kệ chúng ta?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.