Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Edit: Beltious Soulia/Dã Linh
Beta: Minh Nguyệt
Chương 13 (1554):
\”Cháu không muốn ở lại thật à? Ở đây ấy, không chỉ có thể được ăn bánh bao ngon mà còn có thể trường sinh bất tử nữa. Ở lại thành Hạnh Phúc, cháu sẽ không phải chết.\”
Ân Tiểu Phỉ kinh ngạc đến sững người. Nhưng cô nghĩ lại, cô không muốn ngày nào cũng phải tươi cười như người dân trong thành nên lắc đầu, \”Cháu xin lỗi, cháu thực sự không muốn ở lại đây.\”
\”À…\” Nụ cười của bà lão vẫn không đổi. Bà đưa tay ra trước mặt Ân Tiểu Phỉ, \”Cháu gái, một cái bánh bao hết một trăm đồng Rubik nhé.\”
Ân Tiểu Phỉ: \”…\”
Hệ thống: Ha ha ha.
Ân Tiểu Phỉ sờ túi, chỉ có được đúng hai đồng Rubik. Đường Quả cũng không chịu nổi nữa, phải nâng quạt lên che đi nụ cười trên mặt.
Ân Tiểu Phỉ vội vàng quay sang gọi Ân Thụy. Ân Thụy nghe được chuyện vừa xảy ra thì sắc mặt thay đổi thấy rõ.
Cậu ta gắng lắm mới ăn được mười bát để kiếm một trăm đồng Rubik, Ân Tiểu Phỉ ăn một cái bánh bao đã mất luôn một trăm đồng Rubik rồi?
Nói giận thì giận thật nhưng dù gì cũng là em ruột, cậu ta không thể không đưa tiền cho Ân Tiểu Phỉ.
Bà lão cầm tiền, rời đi, hòa vào trong đám đông.
\”Mấy người mới tới à? Bà lão kia là muốn mấy người ở lại thành Hạnh Phúc làm cu li đấy.\” Một người đàn ông lên tiếng, \”Ở trong cái thành này, đừng có thấy người ta suốt ngày cười mà nghĩ là người tốt. Phải nhớ kỹ, trên đời này không có gì là miễn phí, như thế sẽ không bị lừa.\”
\”Nghe rõ chưa? Trên đời này không có gì miễn phí đâu.\” Ân Thụy gõ đầu Ân Tiểu Phỉ rồi xoa cái bụng no căng, \”Hôm nay không ăn nổi nữa, mai lại đến vậy. Uổng công ăn rồi, cơ mà thế này cũng tốt, bớt được một ngày tiền cơm.\”
Địch Thần Minh cũng không ăn được nữa. Gã nghe được chuyện của Ân Tiểu Phỉ, càng cảm thấy không thể ở lại thành Hạnh Phúc.
\”Giờ vẫn còn sớm, chúng ta dạo qua chỗ khác đi, biết đâu lại có thêm thu hoạch.\” Dịch Ánh Tuyết đề nghị.
Cả nhóm đi một lèo đến lúc mặt trời lặn và biết được kha khá chuyện về thành Hạnh Phúc. Nếu như họ không chọn ở lại thành, sau một tháng thì sẽ được chuyển đến tòa thành khác nguy hiểm hơn thành Hạnh Phúc gấp trăm lần. Dù vậy, tất cả cũng không có ý định ở lại.
Ở thành Hạnh Phúc có một cây Hạnh Phúc, nhưng vì thời gian có hạn nên tất cả quay về phòng trước khi trời tối. Hơn nữa, người ta cũng không cho ai đến gần chỗ cây Hạnh Phúc. Cả nhóm dự tính sẽ nghỉ ngơi để ngày mai tiếp tục.
Chỗ ở của năm người rất gần với cổng thành. Lúc đến cửa khách sạn, Đường Quả thấy ở chỗ cổng thành có một đám đông đang tụ tập, mà xung quanh còn có thêm một đám người khác nữa, bọn họ đang bị đuổi ra khỏi cổng thành.