[Edit] (Quyển 6) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu – Chương 1546-1547: Người đẹp thế giới Rubik (5-6) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] (Quyển 6) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu - Chương 1546-1547: Người đẹp thế giới Rubik (5-6)

Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt


Chương 5 (1546):

Người ở đây lâu đều cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, nhìn ai cũng thấy có vấn đề, cũng thấy người ta có khả năng hại chết mình. Gánh người mới? Chuyện đó càng không thể. Bọn họ bảo vệ bản thân còn khó khăn nữa là.

Đường Quả yên lặng nhìn bốn người thương lượng, trên môi nở nụ cười nhạt.

Ân Thụy không biết cậu ta bị cản ra khỏi thành là vì cô đã thanh toán tiền phòng của khách sạn này. Trước khi hết thời hạn, người trong thành sẽ bảo đảm tính mạng cho bọn họ. Một khi bọn họ làm gì nguy hiểm, người trong thành sẽ ngăn cản ngay.

Vì sao những người đó lại biết được hành động của nhóm bọn họ? Đương nhiên là vì người địa phương của thành Hạnh Phúc là một thể với thành Hạnh Phúc, thành Hạnh Phúc có động tĩnh gì họ đều biết rõ hết.

Trong kịch bản thì vào lúc này, nhóm Địch Thần Minh cũng dự định đi buổi tối đi ra ngoài thành xem thử. Nếu nguyên chủ còn ở đây, cô ấy sẽ đề nghị bọn họ trèo lên tường thành chứ không trực tiếp ra ngoài, phòng chuyện không may xảy ra.

Bọn họ suy đoán không sai, vào buổi tối, đến một thời gian nhất định, toàn bộ người địa phương trong thành sẽ ngủ say và không thể phát hiện ra động tĩnh gì – đây là quy tắc của thành Hạnh Phúc.

Thật sự mà nói, những người mới vào đây sau mấy ngày rồi cũng sẽ phát hiện ra bí mật của thành Hạnh Phúc thôi.

Lần này Đường Quả không có cản bọn họ lại.

Cô cau mày, hỏi, \”Nhất định tối nay phải ra ngoài sao?\”

\”Tối qua tôi thấy đến một lúc nào đó, cả tòa thành sẽ yên tĩnh lại. Cho nên có thể nói buổi tối là thời điểm tốt nhất.\” Dịch Ánh Tuyết đáp.

Đường Quả lộ ra ánh mắt sợ sệt, \”Tôi không đi đâu. Tôi sợ lắm.\”

Vẻ sợ hãi của cô cũng không khiến người ta cảm thấy bực. Có thể đây là ưu điểm của người đẹp đi. Ai cũng cảm thấy, con gái sợ ra ngoài vào buổi tối cũng là chuyện hết sức bình thường.

\”Vậy cô chờ ở khách sạn đi.\” Dịch Ánh Tuyết nói, \”Tôi đi cùng A Minh ra xem thế nào.\”

Đường Quả vội vàng đề nghị, \”Ánh Tuyết, cơ thể cô không tốt đâu. Tôi thấy đi nhiều người cũng không ổn, cứ để Địch Thần Minh đi một mình đi. Địch Thần Minh có bản lĩnh, cũng nhanh nhẹn, không dễ bị phát hiện. Chỉ đi xem có nguy hiểm thôi rồi về, nhiều người không tiện.\”

Dịch Ánh Tuyết suy nghĩ. Thân thể của cô quả thực không tốt, lỡ có bị làm sao thì sẽ liên lụy đến Địch Thần Minh. Cô gật đầu, đáp lại, \”Được rồi. A Minh, anh đi một mình được không?\”

\”Nếu không được thì tôi đi cùng cậu.\” Ân Thụy không sợ, ngược lại còn vô cùng tò mò với bên ngoài.

Địch Thần Minh nói, \”Tôi đi một mình thôi. Đường Quả nói đúng, một người sẽ tiện hơn nhiều.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.