Buổi tối ———–
Dương Binh gõ cửa phòng Thương Liêm và Lữ Mộc, sau khi y đi vào trong không bao lâu, Thương Liêm kêu Hoa Thư và Quả Tuấn vào, cũng không lâu lắm ba người một trước một sau đi ra.
Điền Thanh nhìn thấy hết, do dự một hồi mới tò mò tiến lên phía trước: \”Các cậu nói chuyện gì với đội trưởng và anh dâu mà thần thần bí bí vậy.\”
Dương Binh nhìn Điền Thanh, môi mỏng mím chặc, trên mặt vẫn không có biểu tình gì: \”Trao đổi lộ trình ngày mai.\” Bọn họ quả thực bàn bạc về lộ trình, đương nhiên y cũng không giấu giếm báo cáo hết cho đội trưởng về một loạt biểu hiện khác lạ của Điền Thanh.
Hoa Thư cười cười: \”Mai chúng ta sẽ đi nhà máy chế biến hạt giống, nếu thuận lợi tìm được hạt giống mang về, sau này mỗi người chúng ta sẽ treo lên cái tên nghề phụ làm nông.\” Nở nụ cười trên môi sau đó Hoa Thư nghiêm túc nói với Điền Thanh: \”Sẵn sàng chưa? Tiên sinh nông phu tương lai.\”
Điền Thanh giật mình ngây người trong chốc lát, kéo ra nụ cười có chút gượng gạo: \”Ha ha, nhất định phải sẵn sàng, cuộc sống trên cánh đồng là điều tôi luôn hướng tới mà.\”
Dương Binh không muốn tiếp tục lá mặt lá trái nữa vì vậy lên tiếng: \”Tôi đi ngủ trước.\” Nói xong cũng không nghe bọn họ trả lời, chân dài vừa nhấc xoay người rời đi.
\”Ai ai, chờ tôi, cùng nhau.\” Hoa Thư xoay người đuổi theo.
Quả Tuấn đi hai bước lại quay đầu vỗ vỗ Điền Thanh vẫn còn chìm đắm trong thế giới của bản thân: \”Tôi biết cậu sẽ không làm chúng tôi thất vọng.\”
Điền Thanh gật đầu: \”Đương nhiên.\”
\”Đi ngủ đi.\” Nhìn Điền Thanh lần cuối, Quả Tuấn xoay người đuổi theo Hoa Thư đã biến mất ở đầu cầu thang.
Đêm khuya, trong tiếng ngáy không ngừng, Điền Thanh lăn lộn khó ngủ trong bóng tối…
Sáng sớm hôm sau, mọi người ăn xong bữa sáng do Đại Nữu chuẩn bị, Thương Liêm và Lữ Mộc liền dẫn mọi người lên xe buýt, ghi mục đích đi ở cửa xong sau đó thuận lợi ra khỏi căn cứ đi tới nhà máy chế biến hạt giống.
Ở cửa căn cứ, một chiếc xe việt dã màu xanh quân đội đứng bên cạnh một chiếc xe tải màu xanh quân đội *, hai chiếc xe đậu ở bên cạnh cửa lớn, sau khi đội ngũ Thương Liêm lái xe buýt ra khỏi căn cứ hai phút, xe việt dã cũng theo sau ra khỏi căn cứ, xe tải cũng đi theo phía sau.
—————————
Bên trong căn cứ, tòa nhà văn phòng trung tâm.
\”Cốc, cốc, cốc\”
Mục Thiên Dương gõ cửa văn phòng Phác Thước Uyên, mãi đến khi bên trong truyền đến giọng nói trung khí (khỏe khoắn?) mười phần: \”Vào\” Mới khẽ đẩy cánh cửa dày nặng.
Nhìn người đàn ông ngồi thẳng lưng trước mặt, Mục Thiên Dương cung kính chào theo nghi thức quân đội rồi nói: \”Thiếu tướng, hôm nay đội Mộc Liêm ra căn cứ.\”
\”Ừ, người thành phố S đâu?\” Phác Thước Uyên hỏi.
\”Đội Mộc Liêm ra ngoài được mấy phút, bọn họ cũng theo sau.\” Dừng một chút, Mục Thiên Dương nói tiếp: \”Thiếu tướng, ngài xem người phụ nữ kia…\”