Edit: Ry
\”Cô chú đâu?\” Úc Trăn hỏi.
\”Ba đang ở trong phòng làm việc, mẹ em cũng mới vào đó.\” Túc Mạc nói: \”Bên anh có vẻ náo nhiệt nhỉ.\”
\”Nhà đông người, Tết nhất luôn có người thân tới thăm.\” Úc Trăn nói: \”Năm mới có muốn đi đâu chơi không? Khu trung tâm mới mở một thư viện, bên trong khá đẹp. Năm mới anh dẫn em đi nhé?\”
Khi nói chuyện với Úc Trăn, thời gian luôn trôi qua rất nhanh, hai người nói một hồi, thoáng cái đã tới 0 giờ.
\”Chúc mừng năm mới.\” Úc Trăn nói.
Túc Mạc nghe giọng nói ở đầu kia, dường như trong lòng có thứ gì đó trĩu nặng rơi xuống: \”Anh, chúc mừng năm mới.\”
Hôm nay là đêm 30, thành thị đèn đuốc sáng trưng dường như có thêm chút khác lạ. Túc Mạc chủ động mở cửa sổ, cảm nhận cơn gió lạnh ùa tới, khiến đầu óc càng thêm tỉnh táo. Cậu bỗng có ý nghĩ.
Trước kia, mong chờ của cậu với tương lai rất đơn giản.
Giờ Túc Mạc chợt nghĩ, nếu có thể, cậu muốn sống tốt hơn, hạnh phúc hơn.
Quang não hiện lên tin nhắn mới, Túc Mạc mở ra xem thì thấy là Úc Trăn phát lì xì cho cậu.
\”Lì xì?\” Túc Mạc nghi hoặc.
Úc Trăn nói: \”Tiền mừng tuổi cho bạn trai.\”
Túc Mạc nhận lì xì, cũng gửi cho Úc Trăn một cái.
Úc Trăn cười nói: \”Cũng mừng tuổi cho anh à?\”
Túc Mạc không quên gửi thêm một nhãn dán, lại nói: \”Đây là bao lì xì mừng năm mới cho bạn trai.\”
Đằng sau chợt có tiếng động, Túc Mạc nghe được tiếng của Trần Sơn Tuyết, nhẹ giọng nói tạm biệt.
\”Nói chuyện với bạn à?\” Trần Sơn Tuyết đi tới: \”Cục cưng, chúc mừng năm mới.\”
Bàn tay đang cầm quang não của Túc Mạc có hơi ngứa. Cậu không biết Trần Sơn Tuyết tới khi nào, chỉ nghe giọng bà đã khiến cậu có một cảm giác bối rối kì lạ. Rõ ràng lúc trước ở nhà cùng Nhạc Nhạc, cậu và Úc Trăn nói chuyện điện thoại chưa từng gặp chuyện như vậy. Nhưng giờ đổi thành ba mẹ mất tích nhiều năm, cảm giác này sau vài ngày lại càng thêm rõ rệt.
Thỉnh thoảng Trần Sơn Tuyết nhắc tới Úc Trăn, kiểu gì Túc Mạc cũng sẽ vô thức để ý cái nhìn của mẹ với anh bạn trai.
Cậu bỗng hiểu sao hôm đó Úc Trăn lại nói vậy… Đúng là cần thời gian.
Trần Sơn Tuyết cười: \”Bạn thân à?\”
\”Dạ.\” Túc Mạc không hiểu lắm nhìn mẹ.
Trần Sơn Tuyết chỉ ra phòng khách: \”Mẹ mới ngồi ở đằng kia, thấy con nói chuyện rất vui.\”
Bà chỉ vào phòng làm việc có một cái, quay ra đã không thấy Túc Mạc trên sô pha nói chuyện với bạn bè, mà đi tới một góc gọi điện. Lúc ấy bà không quấy rầy con, làm xong việc trở lại, nhìn thấy ý cười chưa tan trên mặt Túc Mạc.
Có một vài việc có thể thông qua bề ngoài để phán đoán, nhất là sau vài ngày sống chung. Bà biết con trai là người rất hiểu chuyện, hướng nội.