[Edit – Hoàn] Bàn Về Thiên Tài Chiến Lược – Lý Ôn Tửu – Chương 176: Đoàn tụ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit – Hoàn] Bàn Về Thiên Tài Chiến Lược – Lý Ôn Tửu - Chương 176: Đoàn tụ

Edit: Ry

Túc Tri Hành nhìn đứa con trước mặt, cảm xúc tự cho là khống chế được giờ phút này lại sụp đổ. Ông đi tới trước mặt con, ôm lấy đứa bé đã trưởng thành, khàn giọng nói: \”Ba đây, Mạc Mạc, ba mẹ về rồi.\”

Túc Mạc có chút ngẩn ngơ, trong chốc lát không phân biệt được giữa mơ và thật. Cậu cảm nhận cánh tay run rẩy của ba ôm lấy cậu, hơi thở ấm áp trên cổ… Những xúc cảm vô cùng chân thực này là thứ không thể cảm nhận được trong mơ.

Vào giờ này phút này, cậu mới ý thức được đây không phải một giấc mộng hư vô mịt mờ, ba mẹ cậu thật sự đã về.

\”Con…\” Đầu Túc Mạc rối thành một mớ, có rất nhiều nghi vấn không thể nói ra.

Cậu nhìn về phía xa tìm sự trợ giúp, bắt gặp ánh mắt của Úc Trăn.

Trần Sơn Tuyết đứng ở phòng bếp nhìn ra, lặng lẽ lau đi nước mắt trên mi, khẽ nói: \”Mau khoác thêm áo cho con, đừng đứng đó mãi, sàn nhà lạnh, lỡ lại sốt thêm…\”

\”Đúng đúng…\” Túc Tri Hành đặt dép lê trước mặt Túc Mạc, lại vội vàng lấy áo khoác vắt trên ghế sô pha choàng lên vai cậu, dẫn cậu tới ghế, dịu dàng nói: \”Con ngồi đi, đã đói chưa? Mẹ con đang nấu cơm rồi, lát nữa là có thể ăn.\”

Túc Mạc nghi hoặc nhìn ba mình, lại nhìn mẹ ở phía đằng kia…

Cậu có rất nhiều nghi hoặc, tại sao ba mẹ đã gặp nạn lại trở về vào lúc này, mười mấy năm qua họ đã phải trải qua những gì, năm đó rốt cuộc phi thuyền đã gặp chuyện gì… Trước khi biết rõ những thứ này, cậu thấy mình như chìm trong hũ kẹo, ngẩn ngơ lại có chút sợ hãi. Cậu sợ phải tiếp xúc, sợ những chân thực này sẽ trở nên xa lạ.

Hai cha con ngồi trên ghế, Túc Tri Hành giờ mới để ý sự im lặng của Túc Mạc.

\”Tri Hành, qua đây phụ em đi.\” Trần Sơn Tuyết nói vọng ra.

Túc Tri Hành vỗ tay Túc Mạc: \”Con ngồi đi, để ba đi xem mẹ con cần giúp gì.\”

Túc Mạc nói vâng.

Túc Tri Hành nhanh chóng vào bếp, đứng sóng vai với vợ, nghe được giọng nói mềm nhẹ của bà.

Trần Sơn Tuyết nói: \”Anh phải cho con thời gian.\”

\”Anh biết.\” Túc Tri Hành nhìn chằm chằm nguyên liệu đang được xử lý trên bàn bếp: \”Nhưng anh thương con nó, muốn nhìn con thêm một lúc.\”

Đêm qua ông bàn giao công việc xong vội vàng chạy về, về đến nhà thì biết con đang sốt, lại thấy người máy Nhạc Nhạc và bạn Túc Mạc – Úc Trăn, kéo một đống thiết bị tới kiểm tra, ghi chép số liệu, rồi liên lạc với bác sĩ trưởng của Túc Mạc. Trên đường về, ông đã nghĩ rất nhiều, cũng chuẩn bị tinh thần làm quen lại với con. Nhưng có chuẩn bị kĩ đến mấy, thấy cảnh Túc Mạc sốt cao nằm trên giường, ông đau lòng biết mấy…

Tủ y tế trong phòng khách toàn là thuốc của Túc Mạc, có cái ông biết, có cái ông không biết.

Các loại thuốc khẩn cấp đều đầy đủ, còn có rất nhiều thiết bị ông không đọc được tên… Con trai ông không tiếp nhận chương trình nhận nuôi của Tinh Minh, những năm qua vẫn luôn sống một mình, lúc bị ốm nằm viện ngay cả một người chăm sóc cũng không có, chỉ có người máy ở bên. Những quá khứ này không cái nào không nhắc nhở sự tắc trách của người làm cha làm mẹ. Với bọn họ là 5 năm, nhưng với Túc Mạc là mười mấy năm đằng đẵng không có ba mẹ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.