Edit: Ry
\”Túc Mạc.\”
Túc Mạc hơi ngẩng lên, thấy anh đang nhìn mình, trong mắt như mang theo loại cảm xúc nào đó cậu không hiểu.
Cậu đang muốn hỏi, lại bị người kia ôm vào lòng.
Cái ôm rất đột nhiên, như khó kìm lòng được, lại như đáng lẽ phải làm vậy từ lâu.
Tay Úc Trăn đặt trên gáy Túc Mạc, xuyên qua lớp quần áo nhè nhẹ vỗ về, kiên nhẫn lại dịu dàng.
\”Túc Mạc, Momo.\” Úc Trăn khẽ nói: \”Ngẩng lên nào.\”
Túc Mạc hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực anh, bỗng cảm giác thứ gì đó chạm vào trán.
Úc Trăn hôn lên trán Túc Mạc, chỉ trong giây lát đã rời đi, rồi ôm chặt người vào lòng.
Túc Mạc tròn mắt, xúc cảm trên trán không còn nữa: \”Anh, hôn lại được không?\”
Đáp lại cậu là cái ôm càng siết chặt của người đàn ông, âm thanh truyền tới bên tai.
Úc Trăn nói: \”Anh bỗng thấy hối hận.\”
Túc Mạc tựa đầu vào vai anh: \”Tại sao?\”
Lòng anh vừa đau vừa xót: \”Không thể tới bên cạnh em sớm hơn.\”
Nếu đến sớm hơn, có phải em sẽ sống vui vẻ hơn không.
Lấy được báo cáo, hai người lái xe về nhà.
Về tới nhà, Túc Mạc ngồi trên ghế sô pha, lật từng trang từng trang kết quả, như muốn thuộc lòng từng con chữ trên đó. Cậu kéo ngăn tủ dưới đáy bàn phòng khách, lấy một phần báo cáo khác ra.
\”Đây là gì?\” Úc Trăn ngồi cạnh cậu.
Túc Mạc: \”Báo cáo sức khỏe năm em 16 tuổi. Lúc ấy bác sĩ Ngô bảo rằng có thể cả đời này em cũng không thể khỏe lên.\”
Phần báo cáo này đã ở đây rất lâu, là lần đầu tiên cậu nhận được kết quả không thể chữa trị. Lúc cầm báo cáo, Túc Mạc đã khổ sở một thời gian dài, cuối cùng đặt nó xuống dưới mấy lọ thuốc khẩn cấp, như thể làm vậy sẽ gợi nhớ bản thân nhỏ yếu đến mức nào, nhắc nhở mình sức khỏe quan trọng ra sao. Về sau, tuy kết quả khám luôn rất khả quan, cậu vẫn không dám coi thường. Cho tới hôm nay, cậu đã chờ được một lời khẳng định.
Hai xấp báo cáo được cậu đặt chồng lên nhau, cuối cùng nhét xuống đáy ngăn kéo.
Úc Trăn hỏi: \”Sao em lại để chung với nhau?\”
Túc Mạc cười: \”Chặn đi cái cũ, cái mới để lên trên, em sẽ ngày càng tốt.\”
\”Em cũng không nhớ rõ lắm.\” Túc Mạc đóng ngăn kéo: \”Khi ba em còn sống, ông ấy luôn thích làm như vậy. Ba em làm nghiên cứu, mẹ em cũng vậy, hai người họ công tác ở sở nghiên cứu. Hồi đó mỗi lần ông làm nghiên cứu sẽ đặt báo cáo cũ hoặc là những báo cáo đã bị loại bỏ xuống dưới đáy.\”
\”Em hỏi ba tại sao lại làm vậy? Ba nói chặn cái cũ, để cái tốt lên trên, về sau sẽ ngày càng tốt.\”
–