Edit: Ry
Trong cảnh Làng Chài Đêm Khuya, ban đêm còn không tới nửa tiếng. Ngô Liêu không hiểu lắm, thấy Chỉ Qua theo vào thì nói: \”Em có cần phải vào không?\”
\”Cậu canh ở bên ngoài đi.\” Túc Mạc cầm quyển trục chiếu sáng, soi tình trạng trong động. Dưới ánh sáng từ quyển trục, vết tích trên tường hiện rõ, xám xanh phân tầng, vết nông vết cạn.
Chỉ Qua đi vào: \”Anh phát hiện ra gì rồi?\”
\”Hang động này ngang với mực nước biển bên ngoài, thậm chí nó còn bị thủy triều ảnh hưởng, khiến mực nước trong này cũng dao động.\” Túc Mạc vừa đi vừa chiếu từng vết: \”Thấy mặt đá không?\”
Chỉ Qua nhìn vách đá, phát hiện những dấu vết không quá rõ trên này.
\”Đá ngâm trong nước biển sẽ có màu khác với đá chưa bị ngâm, chỗ này có một vệt rất rõ ràng, nếu thuận theo vệt nước này sẽ thấy nó cao bằng hòn đá chặn trước cửa hang.\” Túc Mạc nói tiếp: \”Đá có chặn kín đến mấy thì chắc chắn vẫn sẽ có một ít nước biển thấm qua khe hở chảy vào hang động toàn xương kia. Điều này chứng tỏ cái gì?\”
Chỉ Qua hiểu ra: \”Một vài người nằm ở gần cái hang này sẽ có cơ hội tiếp xúc với nước biển.\”
Cô hiểu được ý của Túc Mạc, nơi này có vô số bộ xương, trừ khi dời hết toàn bộ đống xương đó đi, còn không họ rất khó kiểm chứng tình huống ở dưới này. Nhưng hòn đá đó lại cố tình chắn ở trước cửa hang, mục đích rõ ràng là để những người vào sau không thể tiếp xúc với nước biển.
Túc Mạc hỏi: \”Có đạo cụ chai lọ nào không?\”
Chỉ Qua mở túi đạo cụ: \”Có đây, để em lấy thử ít nước.\”
Đám Hồng Quả Quả ở trên hoàn toàn không hay biết gì, đợi mãi mới thấy đám Momo thuận theo dây thừng leo lên, tay còn cầm một cái đạo cụ dạng bình.
Mấy người nằm dưới đất nhúc nhích tròng mắt, nhìn thứ trong tay Túc Mạc, còn chưa kịp mở miệng đã nghe được triệu hoán sư lời ít ý nhiều ra lệnh: \”Quả, mở miệng họ ra.\”
Apple: \”?\”
Hồng Quả Quả lập tức làm theo: \”Anh lấy nước gì vậy?\”
Túc Mạc: \”Nước biển, thử xem sao?\”
Trong game thực tế ảo, tất cả đều có kĩ năng bơi lội cơ bản, tình huống bị sặc nước là cực kì hiếm, chứ đừng nói là bị người ta mạnh mẽ cạy miệng ra rót nước biển vào. Đời này Thanh Phong chưa từng có trải nghiệm như thế, bị sặc cực kỳ khó chịu.
Thanh Phong mất một lát mới nói được: \”Này có ổn không đấy? Lỡ uống xong em ốm thì sao?\”
\”Ai cũng thế mà, đằng nào cũng tốt hơn là không có thuốc chữa.\” Hồng Quả Quả nói: \”Chỉ Qua ới, còn nữa không? Thanh Phong bảo muốn uống thêm bình nữa này.\”
Thanh Phong: \”???\”
Uống xong nước biển, ba người khó chịu một lúc lâu, đột nhiên Thanh Phong phát hiện tay mình có sức lực: \”Hình như có tác dụng thật này, tay em cử động được rồi.\”
Apple hỏi: \”Sao tôi vẫn chưa được?\”
\”Chắc là do uống chưa đủ đó, đợi chút, tôi xuống lấy thêm cho.\” Hồng Quả Quả đánh bạo dùng dây thừng trượt xuống, vừa xuống đã ngã vào đống xương, đành giãy giụa bám lấy vách đá rồi men theo đó chầm chậm tới chỗ cửa hang kia.