Edit: Ry
Mưa gió càng lúc càng lớn, tiếng sấm ầm ầm như thể biểu thị một loại kết cục nào đó. Ngô Liêu nhìn đồng đội, cuối cùng cũng hiểu ý của họ, lại quay đầu nhìn đám Quái Ngư đông như kiến trong rừng, có khoảnh khắc gã tưởng trên vai mình đặt cả ngọn núi.
\”Liệu có được không?\” Ngô Liêu không dám chắc.
Hồng Quả Quả thúc giục: \”Được chứ, Dưa Hấu ít máu hơn anh còn làm được, anh là thích khách số 1 mà, chẳng lẽ lại gà hơn Dưa Hấu?\”
Thanh Phong: \”Đúng thật, nếu mà chết giữa đường thì đúng là gà hơn Dưa Hấu.\”
Chỉ Qua bổ sung: \”Dưa Hấu kéo quái tốt mà, chắc Ngô Liêu sẽ không kém đâu.\”
Ngô Liêu: \”…\” Đệt!
Gã lập tức mở trạng thái xông ra.
Thanh Phong: \”Anh trai nhiệt huyết ghê!\”
Hồng Quả Quả không khỏi ngâm thơ: \”Mười năm thích khách, nhiệt huyết khó lạnh.\”
Apple: \”Làm đại sư huynh của một môn phái cũng không dễ đâu.\”
Túc Mạc ngạc nhiên nhìn gã xông ra, không khỏi khen một câu: \”Ngô Liêu khá ổn, rất có năng lực chấp hành.\”
Thích khách còn chưa vào tới rừng cây, Quái Ngư xung quanh đã kêu lên những tiếng đáng sợ, đồng loạt xông tới, rầm rộ đuổi theo gã. Chỉ Qua không hề do dự, xác định quái đã bị kéo đi hết, cô lập tức dẫn đường tới hang động mình phát hiện lúc ban ngày.
Hang động này cách họ không xa, đám Túc Mạc nhanh chóng tới nơi, thấy khe hở trên vách núi chỉ vừa cho một người. Vị trí đúng là rất khéo, đám Quái Ngư to lớn, hiển nhiên không thể chen vào được. Chưa biết chừng chỗ này là do đầu não để lại, cũng nằm trong nhiệm vụ.
Ba người lần lượt đưa đồng đội vào trong, bên trong là một cái động rộng rãi, thậm chí còn có một lối nhỏ chưa biết thông đi đâu. Thấy vậy, Túc Mạc càng thêm chắc chắn nơi này không đơn giản. Cậu nhắn tin cho Ngô Liêu trên kênh đoàn đội, để gã chuẩn bị rút lui, đồng thời cẩn thận quan sát hình dạng của hang động này.
\”Gấu Nhỏ, nhiệm vụ của Vịt Nướng là gì, cậu nói cụ thể được không? Đại ca chỉ nói sơ sơ thôi.\” Hồng Quả Quả ngồi xuống bỗng nói: \”Sao tôi thấy cứ là lạ kiểu gì ấy.\”
Gấu Nhỏ bèn tóm tắt lại những nhiệm vụ trước.
Cái nhiệm vụ kỳ văn này của Vịt Nướng Mật diễn ra quanh làng chài Đông Hải, thiết lập nhiệm vụ là y bất ngờ bị thương, tới làng chài nhỏ, được dân làng nhiệt tình chăm sóc cho đến khi khôi phục. Sau đó y giúp họ đuổi đi quái vật trong rừng, từ đó có được sự tin tưởng của dân làng, được họ kể cho câu chuyện về người tu hành từng xuất hiện trong làng.
Nghe đồn năm xưa làng chài nhỏ xuất hiện một người tu hành có tư chất siêu việt, được đại trưởng lão của Ly Sơn Kiếm Phái coi trọng, nhận làm đệ tử cuối cùng, một phát lên trời. Ở một thôn xóm vắng vẻ vùng Đông Hải, xuất hiện một người tu hành là chuyện lớn, nghe người ta kể mới biết vị tu tiên này nhận được cơ duyên ở làng chài nên mới được trưởng lão coi trọng, dẫn đến càng ngày càng có nhiều người tu hành tới đây hỏi thăm.