Edit: Ry
Chương 11: Tự cầu phúc.
Hồng Quả Quả dẫn theo một đám người, oanh oanh liệt liệt chạy về phía đám Túc Mạc.
Kiếm sĩ và đạo sĩ chưa gặp tình cảnh này bao giờ, thấy Túc Mạc lùi bước thì cũng lùi theo.
\”Cứu emmmm!!\” Hồng Quả Quả chạy tới gần, tiếng la dần trở nên rõ ràng: \”Đại ca, người anh em, cứu em!\”
Cổng vào phó bản Sơn Thủy Họa nằm ở giữa sườn núi, địa thế xung quanh coi như phức tạp, có không ít bụi rậm đá tảng cây cỏ.
Đám Túc Mạc đang đứng ở vị trí cao, mà Hồng Quả Quả thì đang chạy theo dốc núi trốn tới trốn lui, nấp sau tảng đá miễn cưỡng tránh được công kích.
\”Trước hết cứu em điiiii.\” Hồng Quả Quả gian nan tránh một đòn bay tới từ phía sau, thanh máu bị cạo mất một ít: \”Trên người em có vật liệu trị giá mấy nghìn vàng, không thể chết tại đây được!!!\”
Túc Mạc hơi dao động.
Kiếm sĩ cũng thấy rõ tình huống: \”Vãi, là cái thằng ăn hại đi cùng bọn mình ban nãy mà, sao lại còn tim thủy tinh đi úp sọt người ta vậy.\”
Suy cho cùng vẫn là đồng đội từng chung hoạn nạn đánh thắng Thần Bảo Hộ, thấy Hồng Quả Quả chật vật như vậy, em gái đạo sĩ mềm lòng: \”Từ chỗ đội trưởng khó trèo lên đây lắm, bọn mình có nên cứu anh ấy không ạ?\”
Kiếm sĩ và đạo sĩ cùng nhìn về phía triệu hoán sư ở bên cạnh, mà Momo mặt không biểu cảm, giọng nói khá là bình thản: \”Muốn cứu cũng không phải là không được.\”
Cậu thong thả nói: \”Nhưng thỏ của tôi không có đồ ăn, sợ là không đánh nổi.\”
Em gái đạo sĩ nghe vậy lập tức hô: \”Anh đội trưởng ơi, đại lão bảo thỏ của anh ấy không có đồ ăn.\”
Thanh máu của Hồng Quả Quả còn một nửa, gian nan leo lên sườn núi, ngã xuống trước mặt Túc Mạc: \”Em có em có!\”
Ánh mắt Túc Mạc thoáng di chuyển, hỏi y: \”Vậy mười gói đồ ăn cao cấp nhé?\”
Hồng Quả Quả: \”…\”
Đồ ăn cao cấp 1 gói 10 vàng, 10 gói là 100 vàng.
Túc Mạc: \”Thấy sao?\”
Hồng Quả Quả khẽ cắn môi: \”… Chốt!\”
–
Chiến sĩ Không Rời Không Bỏ dẫn theo đội leo lên dốc núi, lúc này mới phát hiện bên trên còn có mấy người đang đứng. Thấy thế gã gào lên với đồng đội: \”Mấy thằng đó là cùng phe với Hồng Quả Quả, giết luôn bọn nó đi.\”
Em gái đạo sĩ sững sờ: \”Ngang ngược vậy sao?\”
Tên kiếm sĩ đi cùng chiến sĩ nhìn thấy triệu hoán sư bên cạnh Hồng Quả Quả, thấy người kia rút ra một cái cần câu hết sức quen mắt, lời chửi lập tức đến miệng: \”Mẹ mày!! Hóa ra là mày!!\”
Túc Mạc cũng nhớ ra ông này là ai, bất ngờ nói: \”Là cậu à, trùng hợp vậy?\”
Kiếm sĩ cấp 35 gào rách cả mồm: \”Trùng cc! Bố mày tìm mày mãi!\”