Ánh mắt mọi người đều tập trung trên thân hai người.
Vẻ mặt Công Nghi Thiên Hành cũng lập tức lộ ra vài phần ngưng trọng. Thoạt nhìn y dường như vô cùng nghiêm túc cẩn trọng, tiến từng bước một nhưng dù thế cũng không thể nhìn ra điểm tinh diệu trong bộ pháp của y vì chỉ trong giây lát người đã tiến lên võ đài. Trong tay y cùng lúc xuất hiện một thanh trường thương bạc, dáng vẻ cũng mất đi sự thoải mái của những lần trước.
Vừa nhận được truyền âm lập tức đem trường thương xuất hiện trong tay Công Nghi Thiên Hành, Cố Tá có chút 囧囧: “…”
Đại ca diễn quá đỉnh!
Rõ ràng lúc truyền âm vẫn thực thản nhiên có được không.
Hạc Thành Phong có vẻ cũng cực kì nghiêm túc, hai tay thủ phía trước, trong tay nắm một thanh trường kích.
Trường kích kia thoạt nhìn thật nặng, dài hơn hai thước đầu kích nhọn như mũi thương, hai bên là lưỡi dao sắc bén hình trăng lưỡi liềm lóe lên hàn quang nhìn phi thường đáng sợ.
Bình thường người sử dụng những loại vũ khí này đều đặc biệt tự tin với bản thân, vì nếu có thể sử dụng nhuần nhuyễn thì dù chỉ một thanh binh khí cũng sẽ không thua kém ai, dù nhân gia có không ít binh khí cũng vẫn sẽ chiếm được tiện nghi. Nếu dùng không tốt, đánh ra vài chiêu đẹp mắt lại không tác dụng sẽ chỉ làm trò cười cho thiên hạ.
Nhưng từ biểu hiện của Hạc Thành Phong, hắn có thể là loại người sẽ chỉ biết đùa giỡn vài chiêu hư hão sao?
Tất nhiên sẽ không.
Cho nên trong tay hắn chắc chắn sẽ có một bộ vũ kỹ thích hợp với đầy đủ uy lực dành riêng cho thanh trường kích này.
Thời điểm Công Nghi Thiên Hành nhìn thấy trường kích cũng hơi cau lại mày.
Vẻ mặt Cố Tá càng vi diệu hơn.
Hắn không khỏi nhớ tới lúc còn tại biệt viện, đại ca còn thử qua cả thảy mười tám loại vũ khí cơ, tuy sau cũng chỉ chọn ra vài loại, nhưng có lẽ vì ít thấy ai sử dụng trường kích còn ra vẻ như vậy, cũng quá… Mà thôi, có khi trong mắt người khác càng cảnh giác mới là bình thường đâu.
Hạc Thành Phong cũng nhảy lên lôi đài.
Bộ pháp của hắn nhìn rất trầm ổn, khi rơi xuống đài cũng không phát ra dù chỉ một âm thanh. Thế cũng đủ thấy trình độ khống chế thân thể của hắn đã luyện đến lô hỏa thuần thanh khiến rất nhiều võ giả đứng xem hai mắt sáng lên, tâm tình trở nên kích động.
Cao thủ! Đây chính là tuyệt thế cao thủ!
Mọi võ giả đều thử nghĩ nếu đổi thành bản thân, liệu họ có thể rớt xuống mà không phát ra tiếng như thế không?
Không thể.
Được chứng kiến trận chiến ở một đẳng cấp khác khiến cảm xúc của mọi người đều sôi trào.
Đến lúc này không khí cũng đã khuếch trương không sai biệt lắm, thời điểm hành động cũng đã đến, hai người đồng thời di động, ngay sau đó trường thương cùng trường kích cũng lập tức quấn cùng một chỗ!