Edit: Tracy
Cố Tá không biết kim chủ sao có được số liệu chuẩn xác đến như vậy, sau khi hắn nghĩ nghĩ vẫn quyết định không hỏi thêm.
Thứ nhất là do điểm tâm hương vị không tồi, hắn cảm thấy có thể phân tích học tập một chút trù nghệ gì đó, thứ hai chính là hắn đại khái cũng biết được phương thức làm việc của kim chủ, nếu y không chủ động giải thích với hắn, thì cũng sẽ đợi sau khi chuyện xảy ra sẽ nói với hắn.
Thế thì hắn chỉ cần thành thành thật thật chờ là tốt rồi.
Không bao lâu, đấu giá hội chính thức bắt đầu.
Long Nhất đem vải mành phía trước kéo ra, liền lộ ra một khối lưu ly trong suốt rất lớn. Loại ngọc lưu ly này nếu nhìn từ ngoài vào thì không thấy, nhưng từ trong nhìn ra ngoài, lại có thể thấy rất rõ.
Thạch đài dần nâng lên ở phía trước, một trung niên thuộc hàng ngưng mạch tam trọng võ giả, liền xuất hiện đứng trên đài.
Hắn là người chủ trì đại hội đấu giá lần này.
Sau khi hắn vỗ tay vài tiếng, từ phía sau hơn mười thiếu nữ nối đuôi nhau bước ra, trong tay mỗi người đều đang cầm một cái mâm, trêm mỗi mâm, đều phủ một tấm vải gấm, khiến vật bên trong, được che đậy đến cẩn thận.
Cố Tá nhìn đến hào hứng.
Khung cảnh này, ngoại từ mọi người tham dự đều mặc cổ trang ra, còn lại thoạt nhìn đều không khác trên TV là bao.
Điểm khác nhau nữa, đại khái là một thiết bị cũng không có. Đợi lát nữa tranh nhau hô giá, nếu không có loa để khuếch trương âm thanh, chẳng phải phụ thuộc vào ai giọng to hơn sao?
Hắn tưởng tượng một chút, trong lòng yên lặng buồn cười.
Trên đài bán đấu giá, người chủ trì kia cũng không thừa lời, chỉ nhanh chóng nói hoan nghênh khách đến, sau liền rút khăn gấm che phủ chiếc mâm thứ nhất trong tay cô gái — cửa hiệu lớn như Thương Long, cử hành đấu giá hội trên mọi phương diện đều hoàn hảo, vì giá trị, tuy cũng để những nữ tử mỹ mạo tiếp khách cùng giữ vật bán đấu giá, nhưng cũng không như mấy cửa hiệu nhỏ dùng mấy trò bịp bợm để hấp dẫn người đến.
Sẽ không, vật bán đấu giá vừa lộ ra, người chủ trì bán đấu giá kia, bắt đầu hàm súc giới thiệu.
Giọng Công Nghi Thiên Hành ngay lúc này vang lên: “A Tá, hiện vật bán đấu giá, phần lớn là một số vật tương đối hiếm nhưng cũng không có giá trị mấy, số lượng hẳn cũng tầm ba bốn cái.”
Cố Tá vội gật đầu.
Đây là tự kim chủ nói cho hắn quy trình của hội đấu giá, hắn đương nhiên cảm kích. Hơn nữa, thanh âm kim chúa từ tính dễ nghe, được nghe cũng là một loại hưởng thụ!
Quả nhiên tấm gấm thứ nhất nhất xốc lên, bên trên phần lớn là khoáng thạch để rèn vũ khí, dược liệu hiếm thấy, trang sức đáng giá hay tinh xảo vân vân.
Cố Tá nhìn thoáng qua xem như bổ sung kiến thức, bất quá khoáng thạch cùng trang sức hắn không hiểu biết, chỉ có dược liệu hắn biết tương đối nhiều, nhưng mấy dược liệu đó kim chúa nhà hắn cũng có thể tự mình lấy đến, hắn cũng không dậy nổi hứng thú.