Edit: Cám
Một trung niên dáng người hơi béo mang theo một chuỗi hộ vệ tiến vào, nhìn mặt đất hỗn độn đầy thi thể, nồng nặc mùi máu tươi, trên trán hắn đều thấm đẫm mồ hôi, biểu tình sợ hãi: \”Xin lỗi chư vị khách quý! Lần này do tiểu điếm sơ suất, cầu mong các vị không nên trách tội….\”
Khi nói chuyện, hắn liên tục cáo tội, ánh mặt lập lòe tia sốt ruột.
Hứa Linh Tụ mắt lạnh đảo qua, hất cằm: \”Không nên trách tội? Chúng ta ở đây gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, thế còn bảo chúng ta không nên trách tội ư? Nếu trong số chúng ta có người ngã xuống ở chỗ này, có phải cũng không nên trách tội hay không? Nếu là ta đem người của ngươi chém giết hết, ngươi cũng không trách tội đúng không?\”
Vẻ mặt nghiêm khắc chất vấn, giọng nói hàm chứa không vui cùng trên người phát ra uy áp nhàn nhạt, béo trung niên kia bị dọa đến mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt.
Béo trung niên cũng chỉ cam chịu, hắn biết lần này là do khách điếm canh gác không nghiêm ngặt, hắn càng hiểu rõ đoàn người này đều là Luyện dược sư tinh anh đến tham gia Đấu Đan Hội, ở đây đắc tội người ta, không chỉ sinh ý của khách từ đây xuống dốc không phanh, nói không chừng ngày sau gia nghiệp hoàn toàn suy tàn, bị tất cả Luyện dược sư chống lại –– an toàn cơ bản còn không đảm bảo được, mọi chuyện kết thúc mới dẫn người chạy tới, chuyện này đều không thể che giấu a.
Hứa Linh Tụ bộc phát tính tình xong, vẫy vẫy tay: \”Chạy nhanh đi điều tra rõ đi!\” Thái độ của hắn đặc biệt ác liệt: \”Ta mặc kệ ngươi có bao nhiêu bất đắc dĩ, nhưng việc chúng ta bị ám sát, khách điếm ngươi thoát không được can hệ đâu! Cần phải cho ta một cái công đạo! Nếu không –– \”
Béo trung niên như được đại xá, hắn lần nữa liên tục tạ lỗi, xoay người mang theo chúng hộ vệ vội vàng rời đi. Đương nhiên hắn còn để lại một tên Tiên Thiên lục trọng tuần tra bên ngoài viện, chờ sau khi hắn ra ngoài, sắc mặt liền âm trầm lại: \”Tra!\” Hắn nghiến răng nghiến lợi: \”Nhất định phải tra ra cái tên gia hỏa ăn cây táo rào cây sung kia!\”
Chờ sau khi những người đó đi rồi, có người đem cửa viện đóng lại.
Hứa Linh Tụ không kiên nhẫn mở miệng: \”Lại là sát thủ U Linh Đạo?\”
Võ giả Tiên Thiên lục trọng nhanh chóng đi qua, trên thi thể lục lọi một hồi, đem cánh tay bọn chúng để lộ ra ngoài.
Quả nhiên, tất cả hắc y nhân trên cánh tay đều có hình đầu quỷ màu đen sinh động như thật.
Cố Tá trong lòng cả kinh.
U Linh Đạo? Hắn nhớ rõ Thương Vân quốc cũng có U Linh Đạo, cũng có sinh ý lui tới cùng đại ca. Bọn họ sau khi vào Kình Vân Tông, sinh ý liền giao lại cho Công Nghi Yên.
Chẳng lẽ U Linh Đạo không chỉ có ở Thương Vân quốc, thậm chí đã lan tràn đến Kình Vân đại lục?
Đám người Cừu Khiên bên kia nhìn đống thi thể sát thủ U Linh Đạo, trong mắt hiện lên tia thống hận.
Cố Tá nhìn thấy biểu tình mọi người, có chút khó hiểu, hắn nghĩ nghĩ, hỏi: \”Hứa sư huynh, chỗ ta bắt được một tên sát thủ, đang hôn mê, nên xử lí thế nào?\”