[Edit – Đm] Ta Có Dược A! – Y Lạc Thành Hỏa – Chương 156: Trở về Thương Vân Quốc – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit – Đm] Ta Có Dược A! – Y Lạc Thành Hỏa - Chương 156: Trở về Thương Vân Quốc

Edit: Cám

Hứa Linh Tụ dừng một chút, muốn nói lại thôi.

Cố Tá khó hiểu mà nhìn hắn: \”Hứa sư huynh?\”

Hứa Linh Tụ mặt đỏ lên: \”….. Ta…. Nghiên….\”

Cố Tá khó hiểu: \”Gì?\”

Hứa Linh Tụ cắn cắn môi dưới, lấy hơi lớn tiếng nói: \”Ta là nói, có thể cho ta một ít hay không, ta cũng muốn nghiên cứu loại độc mới này!\”

Cố Tá bừng tỉnh.

Chuyện cỏn con ấy mà.

Bất quá, dáng vẻ này của tiểu Thái Tử, đáng yêu chết đi được!

Kỳ thật đa số Luyện dược sư có phát hiện mới đều sẽ giấu đi, ngoại trừ đệ tử thân truyền của mình, sẽ không nói cho người khác. Hứa Linh Tụ dò hỏi phát hiện mới của Cố Tá, thuộc về hành vi vượt quá giới hạng, cũng có một số Luyện dược sư ỷ vào thân phận địa vị của mình cao liền muốn cường thủ hào đoạt, những đối với Hứa Linh Tụ cao ngạo mà nói, hắn không có khả năng làm chuyện này.

Cố Tá cảm thấy có chút ý tứ, liền vội vàng sờ sờ trong tay áo của mình, móc ra một bông Xích Huyết Mễ, đưa qua: \”Này không có gì, cho ngươi nè.\”

Hứa Linh Tụ ngơ ngác tiếp nhận, không nghĩ tới sẽ dễ dàng như vậy.

Cố Tá ngượng ngùng cười cười: \”Trước đó vẫn luôn được Hứa sư huynh chỉ điểm, đang lo không có gì báo đáp, chỉ là chút việc nhỏ, thật sự không tính là gì. Chỉ là Hứa sư huynh thời điểm nghiên cứu phải thật chú ý, cái màu sắc rực rỡ kia là kịch độc, còn cái màu xám cùng màu đen dùng để giải độc…. Màu đen thì dùng giải độc cho Võ giả, màu xám có tác dụng với Luyện dược sư.\”

Hứa Linh Tụ luôn luôn kiêu căng bỗng nhiên trầm tĩnh: \”Trước đó chỉ điểm ngươi, là muốn trả nhân tình cho ngươi, hiện tại là ta thiếu ngươi một lần.\”

Cố Tá liên tục xua tay chối từ.

Hứa Linh Tụ so với hắn càng nhanh hơn, vung tay một cái: \”Do ta định đoạt, ngươi đừng lắm mồm!\”

Cố Tá lại nghẹn.

….. Dù là có qua vạn năm nữa, hắn cũng không thể nào quen nổi loại phương thức nói chuyện này của tiểu Thái tử.

Những người khác nhìn thấy đối thoại của hai người, nhịn không được đều cười ra tiếng.

Tịch Dương Vân cười nói: \”Linh Tụ rất khó có được bằng hữu, cuối cùng cũng có một người.\”

Tịch Sương Vân cũng nhẹ nhàng cười: \”Này… Rất tốt a.\”

Mà Lục Cửu Tư ngược lại trêu chọc nói: \”Chúng ta chính là không có cái phúc này, có một người như vậy bên cạnh a.\”

Hai huynh muội họ Tịch đúng là trêu ghẹo, Cố Tá hơi hơi đỏ mặt, nhưng trong lời Lục Cửu Tư lại chứa ý khác, hắn coi như không nghe được, bỏ ngoài tai.

Còn có bằng hữu gì đó…. Cố Tá lặng yên nhìn về phía Hứa Linh Tụ.

Vừa lúc Hứa Linh Tụ nhìn qua, hai người bốn mắt nhìn nhau.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.