Edit: Cám
Nghe Công Nghi Thiên Hành nói xong, Cố Tá thở phào nhẹ nhõm.
Công Nghi Thiên Hành cười nói: \”Lần này ít nhiều nhờ có A Tá, nếu không ta sợ là đã chết ở nơi này.\”
Cố Tá cũng cảm thấy quá nguy hiểm, bất quá bình tĩnh lại, cũng không cảm thấy Công Nghi Thiên Hành thật sự sẽ chết. Dù sao vị này cũng là thiên đố thân thể đó, Hoàng Phủ Trường Hạo vì dính chút hào quang của y mà được vận cứt chó, vận khí của y dĩ nhiên càng mạnh hơn rồi, hẳn là có rất nhiều chuyện đều sẽ gặp dữ hóa lành mới đúng.
Hắn vừa nghĩ lại vừa cảm thấy bản thân chính mình có thể được coi là một loại \”Cát*\” hay không không? Nhưng loại chuyện này thật sự quá mờ mịt, cũng không nghĩ ra được nguyên nhân. Nếu phải chọn lại lần nữa, hắn vẫn sẽ đến cứu viện đấy thôi — vận khí tốt thế nào, nếu không nổ lực, không nắm chặt lấy cơ hội, cũng là uổng công.
*Tốt, lành
Nghĩ xong, Cố Tá lại hỏi: \”Vậy Bao Dậu thì sao?\”
Nô lệ khẩu phục tâm không phục, vì chút tâm tư mà Bao Dậu không kịp thời hội báo tạo nên trắc trở, cũng không thể cứ tùy tiện cho qua.
Chỉ nghĩ đến hắn ta thiếu chút nữa làm hắn không còn được gặp lại đại ca nhà mình, tâm tình liền trở nên bực bội.
Trong mắt Công Nghi Thiên Hành lộ ra tia lạnh lẽo: \”Mặc dù hiện tại đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng hắn vẫn phải chịu trừng phạt thích đáng. Cấp dưới làm việc không thỏa đáng tự ý chủ trương, ảnh hưởng chuyện lớn, không thể bao che.\”
Cố Tá thấy Công Nghi Thiên Hành như vậy, hiếu kì nói: \”Vậy là hắn đã bẩm báo lại đại ca rồi ư?\”
Công Nghi Thiên Hành hơi hơi gật đầu: \”Thời điểm đệ cắt xẻ hoang thú, hắn liền đem mọi chuyện nói kỹ càng tỉ mỉ lại cho ta. Ta hiện tại phạt hắn không được lãnh đan dược, nếu muốn đổi lấy, thì phải làm việc gấp bội. Sau khi trở về, còn phải để Long Nhất đánh 50 roi.\”
Cố Tá tâm can run rẩy.
50 roi…. Đúng là rất đau, trừng phạt này không nhẹ a.
Chỉ là hắn biết, nếu không đem bản tính xảo trá của Bao Dậu chèn ép xuống, sau này khi phân phó bọn họ làm việc, sẽ làm hại người bên cạnh hắn.
Cố Tá lại không biết, Bao Dậu biết mình chịu phạt như vậy, ngược lại nhẹ nhàng thở ra.
Bởi vì hắn thất trách thiếu chút nữa hại chết chủ nhân, nếu là những nô lệ khác, nói không chừng đã bị trực tiếp chém chết, đằng này lại còn có cơ hội lấy công chuộc tội, đúng là cầu còn không được. Dù cho không được lĩnh đan dược tốt nhất, nhưng không phải vẫn còn cách để đổi đó sao? 50 roi cũng không phải chuyện gì lớn, sau khi bị phạt, nhẫn nại mười ngày nửa tháng thì ổn rồi.
Trong lòng hắn, cũng thật đem chút ít tâm tư kia áp xuống.
Hắn cũng hề nghĩ tới chuyện lần này sẽ phát sinh như vậy… Tính mạng của hắn cùng chủ nhân hiện tại coi như bị cột cùng một chỗ, một người không cẩn thận chết thẳng cẳng, vậy xong rồi!