[Edit – Đm] Ta Có Dược A! – Y Lạc Thành Hỏa – Chương 145: Là ta đường đột – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit – Đm] Ta Có Dược A! – Y Lạc Thành Hỏa - Chương 145: Là ta đường đột

Edit: Cám

Mặt muốn bốc khói!

Cố Tá nghe mấy lời này, cảm thấy xấu hổ muốn chết rồi. Hắn cứ như vậy trần trụi đứng giữa thùng tắm miên man suy nghĩ, còn để cho đại ca tự mình múc nước xối lên cho hắn! Nghĩ thế nào cũng là khiến hắn không chỗ dung thân a!

Rùng mình xong, Cố Tá lại làm hành động cực kì quẫn bách.

Hắn trực tiếp ngồi xỏm xuống.

Toàn thân ngoại trừ cái đầu vẫn còn trên mặt nước, lúc này Công Nghi Thiên Hành muốn dùng muỗng gỗ xối nước cho hắn cũng không được, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn gương mặt đã nghẹn đến mức đỏ bừng bừng kia.

Công Nghi Thiên Hành đỡ trán, nhịn không được nở nụ cười: \”A Tá, đệ thật đúng là….\”

….. Càng ngày càng thú vị.

Nhưng lời này, y khó lòng mà nói ra.

Y lại cảm thấy nếu như nói ra, không biết tiểu Luyện dược sư nhà mình có phải sẽ đem cả đầu trầm vào trong nước luôn hay không?

Mắt thấy mặt Cố Tá càng ngày càng đỏ, Công Nghi Thiên Hành rốt cuộc không trêu đùa hắn nữa.

Y lui lại mấy bước, làm ra vẻ bất đắc dĩ nói: \”Được rồi A Tá, đệ đứng lên đi, chớ có làm nước lạnh thật.\”

Cố Tá liếc nhìn qua, thấy Công Nghi Thiên Hành đứng cách xa xa mới ngượng ngùng đứng dậy, chính mình cầm lấy muỗng gỗ Công Nghi Thiên Hành đặt xuống múc nước tắm gội.

Công Nghi Thiên Hành khôi phục bộ dáng bình thường, y lắc lắc đầu, cười nói: \”Vốn chỉ muốn cùng A Tá đùa giỡn, lại không nghĩ đến đệ… Là đại ca có chút đường đột.\”

Cố Tá ấp úng.

Được rồi, hắn biết phải ứng vừa rồi của mình có chút thái quá…

Công Nghi Thiên Hành lại nói: \”Bất quá A Tá cũng không cần khách khí, từ trước tới nay ta vẫn thường xuyên trước mặt A Tá thay quần áo tắm gội, ngâm dược thủy, cũng chưa từng cảm thấy gì. Vì thế A Tá trước mặt ta, cũng nên thản nhiên như vậy mới phải.\”

Nghe xong lời này, nhiệt ý trên mặt Cố Tá chậm rãi biến mất: Đại ca nói có đạo lí… Mọi người đều là nam nhân, cũng chỉ là đùa giỡn một chút, hắn né tránh như vậy cũng có hơi quá lố. Lại làm cho người dở khóc dở cười vì chuyện ngoài ý muốn này lại lĩnh ngộ được cách dùng khác của tinh thần lực, cũng coi là nháo ra chuyện tốt. Hắn không cần thiết tự mình gây xấu hổ, khiến đại ca không được tự nhiên, bản thân cũng thấy ngượng ngùng.

Củng cố lại tâm lí xong, Cố Tá lập tức bình ổn lại: \”Đại ca nói đúng, ta chỉ là, chỉ là không kịp phản ứng thôi…\”

Công Nghi Thiên Hành bỡn cợt nói: \”Vậy thì sau này sẽ lại giúp đỡ A Tá… Được không?\”

Cố Tá giật mình, rất nhanh phản ứng lại: \”Đại ca chớ lại có trêu cợt ta…\”

Trước kia hai người ở chung cũng coi như rất thân mật, nhưng so với một phen đùa giỡn vừa rồi vẫn là có chút khách khí, cũng không giống như người một nhà — đại khái phần lớn nguyên nhân là vì Cố Tá đối với Công Nghi Thiên Hành một mực kính trọng, mà Công Nghi Thiên Hành từ nhỏ độc lập, thời gian ở chung với người thân cũng không nhiều.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.