Chương 15 Đại lộ cối xay gió
Phương Duệ quan sát mấy ngày nay, sau khi xác nhận kỳ phân hoá của Tạ Hạnh chắc chắn đã vượt qua trong lòng mới nhẹ nhõm chút, ban đêm lại tiếp tục ra ngoài giao hàng.
Những người giao hàng khác nếu không có đơn bọn họ sẽ cùng tụ tập tại một con đường ăn vặt chờ nhận đơn, một đám đàn ông nói chuyện với nhau không biết giữ mồm giữ miệng, chửi thề ồn ào, tụ tập một chỗ không hút thuốc thì cũng đùa cợt, Phương Duệ không nghiện thuốc lá, bình thường cũng ít hút, cũng không thích mùi thuốc lá, mấy người kia đùa giỡn với nhau anh cũng không tham gia cùng, dần dà cũng không hay nói chuyện với ai.
Anh đang nhàn rỗi, định nằm trên xe đánh một giấc ngắn để lấy lại tinh thần, nhưng còn chưa kịp lấy lại tinh thần, thì đã bị ai đó vỗ một cái vào bả vai, thấy người đến liền cười nói: \”Anh chàng bận rộn, giao xong đơn của mình rồi à?\”
Người đàn ông tên là Trần Việt, buổi tối cũng thường thấy cậu ta giao đồ ăn quanh đây, tính cách khá tốt, ai cũng nói chuyện xã giao được vài câu, trông còn trẻ hơn Phương Duệ vài tuổi, mặc một cái áo thun màu lam với quần dài đen, dừng xe bên cạnh Phương Duệ, trả lời: \”Ban đêm cũng không có nhiều đơn, đang rãnh muốn chết đây, mấy ngày nay không thấy cậu đâu, cậu đi đâu thế?\”
Cậu vừa nói vừa lấy từ trong túi mình ra mấy viên kẹo bạc hà đưa cho Phương Duệ, bản thân tự xé cho mình một viên rồi đưa vào miệng ngậm, Phương Duệ vừa cười vừa xé kẹo.
\”Trong nhà có em trai vừa trưởng thành, mấy ngày nay tôi phải trông chừng nó.\”
Trưởng thành hay kỳ phân hoá, không cần nói rõ, nhưng người nghe đều hiểu được.
\”Cậu có em trai sao?\”
Giọng nói của Trần Việt mang theo chút âm điệu vùng miền, nói chuyện cứ lơ lớ, nghe xong liền biết cậu không phải người địa phương, Phương Duệ gật đầu: \”Ừm, cái số tôi phải lo cho nó suốt đời.\”
\”Chắc đang học cấp 3 hả? Chờ thằng nhóc lên đại học là khỏe thôi, bây giờ cũng lớn đầu hết rồi tự lo cho mình được mà.\”
Phương Duệ vò nát vỏ giấy gói kẹo bạc hà thành một cục nhỏ: \”Không đi học.\”
\”Sao thế? Mới tí tuổi đầu đã muốn ra xã hội rồi à?\”
Trong đám \”đồng nghiệp\” này, Phương Duệ nói chuyện hợp với Trần Việt nhất, chuyện có đứa em trai ngốc cũng không phải bí mật gì, khóe miệng mang theo chút bất lực, Phương Duệ dùng ngón trỏ chỉ vào đầu mình: \”Nhặt được đấy, chỗ này có chút không bình thường, nên không trường học nào chịu nhận hết.\”
Trần Việt nhìn anh một cái, cũng không biểu hiện gì: \”Không phải ruột thịt à? Vậy phân hóa thành gì đấy?\”
\”alpha.\”
\”Quá tốt, không phải omega là tốt rồi, nếu phân hóa thành omega thì sau này cậu mệt đấy\”
Đối với lời này, Phương Duệ cũng thấy đúng, anh không nói gì nữa, lắng nghe Trần Việt nói : \”Anh tôi cũng vậy.\”
Phương Duệ nhìn sang, lúc Trần Việt nói lời này trên mặt cũng không biểu cảm gì, giống như chuyện này đối với cậu ta không có gì to tát.