Chương 13 Em không có động vào đâu
Tiệm tạp hoá mấy ngày nay đã không mở cửa, hôm qua còn có người gọi cho Phương Duệ kêu anh đi xuống mở cửa tiệm để họ mua hàng, nói trong nhà không có xì dầu, đang cần gấp để nấu cơm.
Hai ngày nay Tạ Hạnh được Phương Duệ hầu hạ rất tốt, hiện tại cơ thể cũng đã ổn hơn, nhưng vẫn cần phải có người ở bên cạnh để chăm sóc, Phương Duệ trả lời điện thoại nói mấy ngày này mình không ở trong nhà, đang đưa Tạ Hạnh ra bên ngoài chơi, nên không mở cửa được.
Những người gọi cho Phương Duệ chắc chắn là người dân sống gần đây hoặc là khách quen của anh, người ta nghe xong cũng không nói gì đành cúp điện thoại.
Khu này dù chỉ có mỗi tiệm tạp hóa của Phương Duệ bán mấy thứ lặt vặt, nhưng vẫn phải nói, tiệm cũng mới mở được vài năm. Trước đây, mọi người đều ra siêu thị mua đồ.
Có một siêu thị cách tiệm tạp hoá của Phương Duệ hai con đường, người dân ở đây cũng vì lười đi xa nên mới hay mua đồ ở tiệm của Phương Duệ, nếu thật sự không mua được ở đây thì đi xa chút cũng không sao, cũng không tốn thời gian gì lắm.
Cơn sốt của Tạ Hạnh hôm nay đã thuyên giảm, cả ngày hôm qua đều phải dán miếng hạ sốt, không thèm ăn uống gì, vừa mới hạ sốt tinh thần có chút phấn chấn hơn liền lôi kéo cánh tay Phương Duệ, làm nũng nói muốn ăn trứng gà nấu ngọt.
Làm món này rất đơn giản không tốn nhiều thời gian, khi nhỏ mỗi lần Phương Duệ ốm không muốn ăn gì bà nội sẽ nấu món này cho anh ăn, miệng lưỡi người bệnh lúc nào cũng đắng ngắt, muốn ăn món gì đó ngọt ngọt, khi còn nhỏ Phương Duệ rất thích ăn món này, nhưng ngày thường bà nội sẽ không làm món này, chỉ khi nào bệnh bà nội mới nấu cho ăn.
Thật ra món này chỉ là trứng gà luộc ăn cùng mì sợi được nấu chung với nước đường nâu, đập trứng vào nồi luộc chín thêm chút đường nâu và mì, không cần bỏ thêm gì nữa, chỉ cần có đường nâu là được, ăn vào ngọt miệng cũng không buồn nôn.
Khi nấu bà nội anh sẽ cho thêm táo đỏ, nhưng Tạ Hạnh lại không thích.
Tạ Hạnh thích uống sữa chua vị táo đỏ, nhưng lại không thích ăn táo đỏ, trứng gà nấu đường nâu mà cho thêm táo đỏ thì sẽ có vị đặc trưng của nó, Tạ Hạnh ngửi thấy là không thích ăn được hai miếng liền bỏ.
Tạ Hạnh không kén ăn, cho hắn món gì hắn cũng ăn được, nhưng có vài món lại cực kì ghét, nếu Phương Duệ đưa cho thì cũng sẽ miễn cưỡng ăn được hai miếng, nhưng sau đó lại đặt xuống bảo no rồi, lâu dần Phương Duệ cũng hiểu được Tạ Hạnh không thích ăn gì.
Cũng là kinh nghiệm tích lũy được sau nhiều năm chăm sóc.
Lúc nào cũng có sẵn mì sợi trong nhà, Phương Duệ mỗi lần đóng cửa tiệm đều sẽ cầm theo một túi to đem về nhà ăn dần, loại mì này rất dễ nấu, tiện lợi, bữa sáng hai anh em cũng thường ăn món này, có nhiều loại mì khác nhau, loại nào hai người cũng thích ăn, ăn hoài cũng không thấy ngán.
Thế nên vừa nghe Tạ Hạnh nói muốn ăn mì Phương Duệ liền đi nấu ngay, cũng không cần lo đến chuyện nhà không đủ nguyên liệu.