Phượng Thanh Vận mở lớn hai mắt, ánh nhìn run rẩy theo hướng Long Ẩn, thấy cây bút lông đặt nơi đó thì toàn thân lạnh toát, sống lưng tê rần như bị gió băng thổi qua.
Long Ẩn buông lời đe dọa rồi cũng không nói thêm, chỉ mỉm cười nhìn y, ánh mắt tựa như mèo vờn chuột.
Phượng Thanh Vận mang theo nước mắt trên má, cuối cùng chẳng rõ làm sao mà thuận theo lời hắn.
Dưới ánh trăng, y không dám mở mắt, chỉ có thể nức nở, bị ép nâng tay lên chạm vào đóa hoa của mình. Từng giọt hoa mật ướt đẫm dính đầy bàn tay, sự dính nhớp ấy khiến y trong lòng nguyền rủa Long Ẩn thấu tận trời xanh.
Nhưng ngoài mặt chẳng dám tỏ thái độ, chỉ có thể nén giận, nhẫn nhục chịu đựng.
Với người thường, cảnh này chẳng qua chỉ là mỹ nhân nhón hoa cười, phong cảnh tuyệt mỹ mà thôi, chẳng có gì gọi là thân mật quá đáng.
Nhưng đối với một hoa yêu như Phượng Thanh Vận, trăm năm không nở hoa, vừa mở mắt đã bị tên vô lại ép buộc phải làm chuyện này ngay trước mặt hắn, cảm giác ấy quả thực khó có lời nào diễn tả.
Nước mắt y tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt dây, từng giọt từng giọt lăn qua khóe mắt, thậm chí rơi xuống cả cánh hoa của chính mình, trông vô cùng đáng thương.
Thế nhưng hiện thực lại nhanh chóng dạy cho y một bài học, rằng \”lấy đất cầu hòa chẳng khác gì ôm củi cứu lửa,\” hành động ấy chẳng những vô ích mà còn khiến kẻ xâm lăng càng thêm ngang ngược.
Ánh mắt Long Ẩn trở nên âm trầm khi nhìn cảnh này, khóe môi khẽ cong lên. Hắn vươn tay, trong nháy mắt, cây bút lông đặt xa xa đã nằm gọn trong tay hắn.
\”——!?\”
Phượng Thanh Vận run rẩy toàn thân, dường như không thể tin nổi người này lại mặt dày đến thế.
\”Ta đã làm theo lời ngươi rồi…\” Y nghiến răng, nâng những ngón tay ướt đẫm lên, giọng run rẩy chất vấn: \”Ngươi sao có thể nuốt lời…\”
Long Ẩn nghe vậy liền bật cười, tiến tới hôn nhẹ lên chóp mũi y: \”Bởi vì bổn tọa vốn là kẻ không giữ lời mà…chẳng phải cung chủ trong lòng đang mắng ta như thế sao?\”
Tâm tư bị phơi bày, Phượng Thanh Vận ngây ngẩn, mắt mở lớn như gặp quỷ, sững sờ nhìn người trước mặt.
Long Ẩn thấy dáng vẻ của y, không nhịn được bật cười, bàn tay nâng đóa hoa, cầm lấy bút lông chấm vào nước, nhẹ nhàng quét qua.
Đầu bút chạm vào nhụy hoa trong thoáng chốc tựa như đâm thẳng vào tâm khảm y. Phượng Thanh Vận giật mình, trong cơn run rẩy vội nắm lấy cổ tay hắn, nghẹn ngào khẩn cầu: \”Không…không được…đừng mà…\”
Dưới áp lực từ Long Ẩn, cuối cùng cũng nghẹn ngào thỏa hiệp: \”Ngoài chuyện này ra…cái gì cũng được…\”
Nếu là Phượng Thanh Vận khi chưa mất trí nhớ, dẫu có chết ngất đi cũng không bao giờ thốt ra lời như thế.
Vì y thừa biết, con rồng này đã sống vạn năm này lòng dạ thâm sâu khó lường đến mức nào.
Đáng tiếc, Phượng Thanh Vận hiện tại chẳng hay biết gì, cứ thế lỡ miệng tự đẩy mình vào bẫy của Long Ẩn.