Edit: tenninz
Beta: MinTerm
_________________
Trong phòng lô của quán rượu Hương Tiêu, gã trọc đầu với tay, thoắt cái đã bắt được ánh xanh đang bay tới mình. Gã mở nó ra, thấy rõ mốc đánh dấu trên bản đồ. Lúc nhìn thấy vị trí của con quái, gã trọc hơi sửng sốt, rất nhanh đã toét mồm cười một cách tàn bạo: \”Chẳng xa mấy…\”
Cậu thiếu niên xinh đẹp nhìn thấy đánh dấu trên bản đồ, ngón tay khẽ siết, ánh sáng màu lục bị cậu bóp vỡ thành vụn: \”Hôm nay tui phải giết chết ngài B!\”
Lời vừa dứt, bốn người xông ra khỏi quán rượu Hương Tiêu, chạy đến khu ổ chuột cách đó không xa.
Tháp đen cố ý lựa chọn 12 giờ trưa để phát động \’Sự khinh bỉ của các vị thám tử\’ cũng có nguyên do. Vào lúc này, cư dân lòng đất đều đang lười biếng nằm trên giường ngủ, cho dù có người chơi công khai động thủ trên phố cũng sẽ không mấy ai chú ý. Đây là trò chơi chỉ dành cho những người chơi, chỉ cần không tự tìm đường chết, người dưới lòng đất sẽ không chủ động nhào đến ăn thịt bọn họ.
Ngay cả khi không biến thành gấu nâu, tốc độ của gã trọc vẫn là nhanh nhất trong bốn tên vượt biên. Một phút sau, gã đã xông tới khu ổ chuột, đáy mắt ánh lên sự tàn nhẫn, nhìn chằm chằm mười mấy tòa nhà sàn xập xệ trước mặt gã. Bỗng nhiên, tầm mắt của gã dừng lại tại gian nhà nghèo nàn nhất xóm.
\”Ở đó!\”
Bốn tên khách nhập cư lao đến căn nhà kia.
Lúc bọn họ vừa chạy đến xóm ổ chuột, trái tim cô ả tóc ngắn nhảy dựng, thầm nghĩ không ổn. Đồng thời, ả nghiêng đầu tránh đi cây boomerang hình tam giác đang lượn tới từ đằng sau. Cây boomerang màu đen xoay một vòng lớn trên không trung, trở về trong tay một người phụ nữ tóc dài. Bốn tên khách nhập cư trái phép đồng loạt khựng bước chân, nhìn về phía người đang đi tới.
Chỉ thấy trên một lối khác, có bốn bóng đen đang nhanh chóng xông về phía bọn chúng. Tốc độ của những người này rất nhanh, thoáng cái đã tới rìa ngoài khu xóm. Sở dĩ cô nàng tóc dài kia vứt ra phi tiêu trước là để chặn lại bốn tên khách này. Khi tiểu đội đó tiến lại gần, một cậu trai xán lạn như ánh dương cười bảo: \”Hôm nay là ngày cuối cùng. Quái vật thì có thể cùng chôm đi, chẳng có gì ghê gớm, nhưng Đồng vàng của Quốc vương thì chỉ có hai thôi. Ai nhanh hơn, người đó lấy.\” Đoạn, người thanh niên tiếp tục phóng về phía trước, gần như đã vượt qua bốn tên khách nhập cư trái phép kia.
Gã trọc nghe xong lời này, nhất thời chưa kịp phản ứng. Lúc người thanh niên chạy đến bên người gã, gã cười âm hiểm rồi đấm một quyền về phía cậu. Cậu trai vẫn luôn mỉm cười thu lại biểu tình ngay tức khắc, nhanh nhẹn lùi về sau ba bước, tránh đi cú đấm. Nụ cười của cậu không châm biếm như của Bạch Nhược Dao, nhưng ngay tại khoảnh khắc ngừng cười, cậu lia ánh mắt lạnh băng qua bốn tên khách nhập cư trái phép.
Cô gái tóc dài ném boomerang cũng dừng lại. Tiểu đội bốn người cùng đứng ngoài xóm, hình thành thế giằng co với bọn gã đầu trọc.
Không chút do dự, thanh niên cầm đầu nói: \”Bốn người là khách nhập cư trái phép?\”
Gã trọc cười trào phúng: \”Đúng thì sao nào?\”