[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan – Chương 70 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan - Chương 70

Edit: MinTerm

Beta: tenninz & thengNhe
___________

Vương quốc Ngầm, trong một tiệm may bỏ hoang.

Lâm Nghệ dần tỉnh táo lại, nhưng cũng không mở mắt ngay mà vờ như đang hôn mê. Cô âm thầm nghe ngóng động tĩnh xung quanh. Chưa được mấy giây, đã có một giọng nam cợt nhả vang lên: \”Tỉnh rồi thì mở mắt đi chứ, vờ ngủ cái gì. Chẳng lẽ cô muốn tôi đến lâu đài mời hoàng tử về hôn cô một cái mới chịu à? Ấy, ý tưởng này cũng không tồi ha.\”

Vẻ mặt Lâm Nghệ co rụt lại, vội mở mắt ra, tầm nhìn tụ về ngài B trong bộ đồ nhà thơ lang thang. Cậu đang ngồi trên một cái rương lấm bẩn, nhìn cô cười tủm tỉm. Người này vẫn mang chiếc mặt nạ màu xám, che giấu đi khuôn mặt mình. Đôi mắt lộ ra rất đẹp, nhưng đi kèm với nụ cười quái đản chưa bao giờ tắt kia thì chỉ khiến người ta phải rợn tóc gáy.

Lâm Nghệ bị trói vào cột, lạnh lùng nhìn chằm chằm ngài B. Bỗng nhiên, trong khóe mắt cô chợt xuất hiện một bóng người. Cô cảnh giác nhìn sang bên phải. Đó là một người cao to trong một bộ giáp sắt kì quái. Người dưới lòng đất ấy (hẳn là người, không phải quái vật) dựa vào bàn, đứng đằng sau ngài B. Trên đầu anh ta treo một chữ A to tướng.

Ngài A im lặng đứng sau ngài B. Hai người này, một người thì thần bí, kẻ kia thì quái đản.

Đột nhiên, ngài A quay đầu nhìn qua Lâm Nghệ. Rõ ràng khuôn mặt người này bị mũ giáp màu bạc che mất, nhưng cô lại cảm thấy lạnh toát cả người. Cô đột nhiên có một linh cảm, rằng ngài A còn nguy hiểm hơn nhiều so với ngài B. Lâm Nghệ có thể trốn thoát khỏi tay ngài B, nhưng chắc chắn sẽ không có tý ty khả năng sống sót nào khi đối mặt với ngài A.

Lâm Nghệ cắn chặt răng, nhìn chằm chằm hai tên đáng sợ này, không hé lấy một lời.

Nửa giờ trước, Đường Mạch vác người này vào phòng, đợi 10 phút thì thấy Phó Văn Đoạt trở lại. Lúc ấy cô nàng vẫn còn đang hôn mê, nên mới không biết rằng trong lúc cô ngất xỉu, nụ cười đáng ghét trên mặt ngài B đã biến mất chẳng còn tăm hơi. Đường Mạch đã dùng tốc độ nhanh nhất đưa cô tới đây, sau khi chạm mặt với Phó Văn Đoạt thì hai người bắt đầu trao đổi tình báo.

\”Hai người kia bị bốn người chơi khác cứu đi,\” Giọng nói của anh bình tĩnh. \”Hai người\” trong lời của anh là chỉ Vương Anh Quế với lão Điểu, người đàn ông tiếp tục nói: \”Bọn họ không mang con quái đi, nó đang ở phòng bên cạnh.\”

Đường Mạch đi sang nhìn con giun khổng lồ đang bị bịt mắt bằng bao bố, quay đầu hỏi: \”Có bị thương không?\”

Phó Văn Đoạt nói: \”Xây xát nhẹ thôi. Cậu thì sao?\”

Tay áo của Đường Mạch bị rách, trên quần áo cũng dính ít máu. Cậu nói: \”Cũng xây xát nhẹ.\”

Ngay sau đó, hai người lại nói chuyện thêm một lát, đợi nửa ngày mới thấy Lâm Nghệ tỉnh lại. Đường Mạch chẳng thấy một cú vừa nãy của mình quá nặng hay gì. Cậu chỉ đập một cái nhẹ tênh, ai ngờ cô ta lại ngất suốt nửa tiếng. Một giây trước khi Lâm Nghệ tỉnh lại, cậu vẫn còn đang nghiêm mặt suy tính kế hoạch, cô nàng vừa tỉnh, cậu đã cong môi cười, tiếp tục đóng giả thành Bạch Nhược Dao.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.