Edit: tenninz
Beta: MinTerm & thengNhe
_________________
Đường Mạch dùng hai đồng xu để mua vị trí cụ thể của bến tàu từ tay một gã đàn ông mặc váy hoa. Bảy ngày sau Đoàn xiếc thú Quái Kỳ sẽ tiến hành buổi biểu diễn đêm bất ngờ. Bọn họ thuê đoạn đường tốt nhất ở Vương quốc Ngầm, dựng một túp lều ở quảng trường đông người nhất vương quốc. Bến tàu cách đó năm cây số.
Đi được 20 phút, Đường Mạch ngẩng đầu nhìn tấm vải bạt treo cao trên con thuyền đang neo ở bến. Cậu quay sang nhìn Phó Văn Đoạt, hai người gật đầu. Đường Mạch kéo chặt mặt nạ bảo hộ, hai tay cắm trong túi, bước đi nhẹ nhàng về hướng bến tàu. Phó Văn Đoạt biến mất bên người cậu.
Trong lúc đi, lực chú ý của cậu vẫn luôn đặt quanh bốn phía. Cậu tùy thời cảnh giác người chơi có khả năng xuất hiện, nhưng lúc cậu quan sát người chung quanh cũng không thấy có ai giống người chơi. Cả thảy tưởng như sóng êm biển lặng, cậu thành công đi đến trước một con thuyền vô cùng lớn. Cậu nhìn năm chữ \’Đoàn xiếc thú Quái Kỳ\’ bắt mắt trên tấm vải bạt, bước lên boong tàu.
\”Đây là thuyền của Đoàn xiếc thú Quái Kỳ?\”
Lời vừa dứt, hai thành viên của rạp xiếc đang làm việc trên boong quay qua nhìn Đường Mạch. Bọn họ vừa thấy chữ cái lơ lửng trên đầu cậu thì vội cất bước sang. Một người tức giận bảo: \”Qua bao lâu rồi, sao giờ mới tới? Hắt Xì Tinh đi tìm các anh mãi đó. Ngài B, bọn tôi đã đưa tiền rồi, các anh đừng mơ lười biếng! Ngài A đâu?\”
Đường Mạch nhàn nhạt đáp: \”Đau bụng, đang trong nhà vệ sinh.\”
Thành viên với vóc dáng cao kều xua xua tay: \”Mau mang nó đi đi, ồn muốn chết, làm mọi người mất ngủ cả đêm rồi. Ông chủ đi gửi thư mời cho Quốc vương và Vương hậu tôn kính, trước khi đi, ngài phân phó rằng, đừng mang con quái vật kinh tởm đó tới nơi trước đêm bất ngờ. Ngài nhận được tình báo là mấy tên cướp tơ tưởng tới con quái này đã đặt rất nhiều bẫy xung quanh đoàn xiếc.\”
Đường Mạch nhíu mày: \”Không thể đưa con quái đến rạp xiếc trong bảy ngày tới?\”
Thành viên với vóc dáng lùn tịt chen vào: \”Đương nhiên rồi, bọn cướp đã sớm giăng lưới khắp quảng trường rồi, bộ anh tính tiễn con quái đi luôn hay gì?\”
\”Vậy tôi chỉ có thể đưa con quái đến rạp xiếc vào ngày thứ bảy?\”
Cao kều: \”Nói đúng hơn là tối ngày thứ bảy.\”
Lùn tịt: \”Một giây sớm hơn cũng không được.\”
Cao kều: \”Nò, cái lồng nhốt nó ở kia kìa, thấy không? Tôi tốt bụng nhắc nhở anh một câu, con quái này sợ ánh sáng, cực kỳ sợ. Nếu anh đặt nó trong ánh sáng 10 phút, nó sẽ chết vì mất nước. Anh cũng đừng để nó chết, ông chủ bảo muốn tự tay mổ xẻ nó.\”
Đường Mạch: \”Tôi biết rồi.\”
Đường Mạch bước đến trước một cỗ xe ngựa.
Xe ngựa cao chừng ba mét, dài hai mét, rộng bốn mét, trĩu nặng trên boong thuyền buồm. Đường Mạch thử kéo càng xe đi, cậu dùng nửa phần sức lực, thế mà chỉ lôi nó dịch được nửa thước. Theo động tác của cậu, trong xe truyền đến một tiếng đánh nặng nề, như thể có gì đó vừa ngu ngốc đâm sầm vào vách tường.