[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan – Chương 57 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan - Chương 57

Edit: tenninz

Beta: thengNhe & MinTerm
________________________

\”Cửa này không mở được nữa, nếu muốn đến nhà kính thì chỉ có thể đi về phía trước.\” Cô áo sơ mi trắng nói, \”Giới hạn là 10 phút, chạy nhanh thôi.\”

Ba người tăng tốc, cùng nhau vượt qua dãy hành lang hoa lệ này.

Nhiệm vụ nhánh của tòa tháp đen đến quá đường đột, còn để mức thời gian vô cùng ngắn hạn. Mười phút là một con số rất quái lạ, không ai có thể nói liệu nó ngắn hay dài. Suy cho cùng bọn họ cũng đâu biết \”nhà kính trồng hoa\” rốt cuộc ở đâu. Nếu nơi đó cách rất xa, đương nhiên bọn họ cần phải tăng tốc; nếu vừa ra khỏi hành lang đã đến, thì bọn họ đi chậm một chút quan sát xung quanh cũng được.

Nhưng dù là thế nào, lời nhắc nhở của tháp đen đã thông báo một tin: Mười phút là khoảng thời gian đủ để đến nhà kính trồng hoa.

Đường Mạch vẫn luôn đi sau cùng, còn cô gái nhận quyền khống chế đội ngũ ngay từ đầu thì đi tuốt đằng trước. Một mặt cậu chạy vội, một mặt âm thầm quan sát hành vi của thanh niên mặt em bé, phòng ngừa y lại làm mấy trò như \”đấm cửa sổ\” nữa.

Nhưng trên suốt đoạn đường, thanh niên ấy cũng không làm điều gì bất bình thường.

Ba người xuyên qua dãy hành lang, đẩy cửa ra rồi bước vào một căn phòng tối đen như mực. Đột nhiên tiến vào bóng tối làm Đường Mạch cảnh giác, tay nắm cây dù nhỏ, đề phòng những nguy hiểm không ai biết trong đêm. Ba người đều đứng yên tại chỗ. Qua hai giây, Đường Mạch và cô áo sơ mi cùng lấy đèn pin ra, bật lên.

Cô gái nói: \”Hình như là một phòng ngủ bình thường.\” Cô ta cầm đèn pin, chiếu sáng từng ngóc ngách.

Đây là một phòng ngủ công chúa theo phong cách Châu Âu, cửa sổ viền ren, một chiếc giường công chúa cỡ lớn, thảm lông xù xì trải trên mặt đất. Trong góc phòng có đặt một bàn trang điểm, trên bàn là ba cây quạt lông chim cắm trong một bình thủy tinh ống tròn. Một cái lông đỏ, một cái lông xanh, cái cuối lại nhuộm một màu tím lạ kỳ. Ba người nhìn qua căn phòng này một lần, Đường Mạch chiếu đèn pin về đằng sau mình.

Ánh mắt cậu khựng lại: \”Không có cửa.\”

Người nữ áo sơ mi chạy vội về phía cậu, thấy được chiếc tủ quần áo màu trắng to lớn ở sau lưng ba người. Cô cả kinh: \”Không phải vừa rồi chúng ta vào đây bằng cửa à?\”

Đường Mạch duỗi tay tới chiếc tủ, cậu dùng bảy phần lực, lại không cách nào kéo nó ra được. Cậu bình tĩnh nói: \”Trước kia tôi đã từng gặp phải tình huống thời không hỗn loạn trong một trò chơi. Vừa rồi đúng là chúng ta vào phòng ngủ bằng một cánh cửa nhỏ, nhưng giờ cửa không thấy đâu, lại thay thành tủ quần áo này. Có lẽ chúng ta nên chú ý một chút tới thời gian và không gian trong trò chơi này.\”

Cô gái gật đầu: \”Được. Đã qua hai phút rồi, chúng ta nhanh chóng tìm nhà kính kia thôi.\”

Đường Mạch theo sau người phụ nữ, tiếp tục hướng về trước. Ánh đèn pin của cậu lập lòe trong căn phòng, chiếu sáng khuôn mặt của thanh niên mặt trẻ con. Ánh mắt cậu chợt lướt qua y, thấy y nhìn mình một cách sâu xa, lại còn nở một nụ cười quái đản.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.