Edit: tenninz & MinTerm
Beta: thengNhe
____________________
Thợ giày sắt tùy ý vác sợi xiềng nặng trịch trên vai, vừa ngâm nga khúc ca khó nghe vừa hùng hổ bước vào phòng. Lúc vào trong, xuyên qua lớp sáng mỏng manh của viên đá, gã nhìn thấy tên người chơi mới tới đang ngồi trên ghế, bình tĩnh nhìn gã.
Còn cái tên kì cựu đã ở trong phó bản hơn ba ngày liền…
Thợ giày sắt quét mắt qua Hình Phong một cách khinh miệt rồi ném mạnh xích sắt xuống, làm nứt cả sàn nhà.
\”Xi đánh giày của ta đâu?! Hai thằng người không đáng tin này, ta đã cho bọn mày bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu lần rồi, thế mà lần nào bọn mày cũng chỉ đưa ta thứ xi giày thấp kém này cho qua chuyện. Ta nói cho bọn mày biết, Thợ giày sắt sẽ không bị bất cứ ai lừa gạt. Lần này bọn mày mà không lấy ra xi đánh giày thật, bọn mày phải chuẩn bị bốn giọt xi thấp kém cho ta. Bằng không…\” Gương mặt xấu xí của Thợ giày sắt nở một nụ cười hưng phấn đến khó nhịn, \”Ta sẽ thay thế bằng máu chúng mày!\”
Thanh âm của Thợ giày sắt như sấm đánh, làm cả phòng hơi rung lên.
Đường Mạch lấy xi giày ra và đặt lên bàn. Cậu bình đạm nhìn Thợ giày sắt: \”Chỉ có nhiêu đây thôi.\”
Hình Phong cố ưỡn cổ ra nhìn, lúc cậu ta thấy trên bàn chỉ có một giọt xi thì chẳng thể tin nổi mà nhìn chòng chọc vào Đường Mạch. Cậu buột miệng thốt ra tiếng: \”Rõ ràng vừa nãy anh giết được ba con Sói Xi Giày, ván trước anh để lại một giọt, hơn nữa tôi còn cho anh hai giọt. Làm sao mà anh chỉ có một được!\”
Đường Mạch liếc mắt nhìn cậu ta: \”Tôi nói tôi chỉ có một giọt thì tôi chỉ có một giọt, không được à?\”
Hình Phong gấp gáp đến mức dùng cả tay chân để bò qua bàn: \”Vừa rồi anh chỉ cho gã hai giọt xi đánh giày, làm gã rút máu tôi một lần. Đây là lần hai rồi. Nếu anh dùng máu để thay thế hai lần liên tiếp thì Thợ giày sắt sẽ qua nhà bên kia rồi hút khô máu người chơi bên đó đó! Không phải anh với người kia là bạn sao, anh trơ mắt nhìn người ta bị rút máu chết ư?\”
Đường Mạch: \”Anh lo cho người ta hay là lo cho chính anh?\”
Hình Phong đột nhiên đứng hình.
Đường Mạch cười: \”Vừa rồi anh bị rút 400cc rồi, lại rút thêm 1200cc nữa thì chết chắc.\”
Sắc mặt Hình Phong biến đổi hồi lâu, giọng khàn khàn: \”Anh nghĩ tôi còn giấu xi đánh giày hả? Không có, thật sự không có, xi giày tôi có tôi đưa anh hết rồi. Tôi thật sự không còn xi đánh giày dư nữa. Lần này tôi không bổ sung phụ anh được, nếu anh thật sự muốn tôi chết thì tôi cũng hết cách rồi. Cả bạn anh anh cũng giết, chắc chắn anh không phải người chơi chính thức, anh là khách nhập cư trái phép!\”
Đường Mạch không để ý tới cậu ta, trực tiếp quay đầu nhìn sang Thợ giày sắt: \”Rút máu đi.\”
Hình Phong: \”Anh…!\”
Vừa rồi lúc Đường Mạch với Hình Phong nói chuyện, Thợ giày sắt vẫn luôn đứng bên cạnh hóng hớt. Gã thích nhất là cảnh nhân loại giết hại lẫn nhau, quả là một bữa tiệc đầy rẫy cao lương mỹ vị. Những bữa tiệc thế này gã đã gặp qua ba lần, nhưng mỗi lần xem gã đều cảm thấy vừa ngon vừa ngọt ngất ngây, khoái cảm cực hạn kích thích gã đến tê rần cả đầu lưỡi. Gã cảm thấy lần này rời Vương quốc Ngầm đến đây một chuyến quả là quyết định đúng đắn.