Edit: tenninz
Beta: MinTerm
________________
Trong căn phòng tối u, chỉ có ánh sáng lập lòe từ màn hình máy tính. Đường Mạch khom lưng nhìn chằm chằm khung hình, theo bản năng đặt tay lên chuột định di chuyển nó. Nhưng từ sau khi cậu ấn \”nhận\”, con trỏ chuột đã biến mất, chỉ còn lại khuôn mặt của Phó Văn Đoạt chiếm cứ toàn bộ màn ảnh.
Đường Mạch bảo: \”Anh lui về sau chút đi.\”
Phó Văn Đoạt lùi về ba bước, lộ ra khung cảnh đằng sau.
Đường Mạch cẩn thận quan sát những thứ bên anh. Chỗ của Phó Văn Đoạt có một chiếc đèn đang sáng, xung quanh là một căn phòng kín. Trong phòng đầy rẫy nào là thùng giấy và xốp nhựa, dường như là kho hàng nào đó. Lúc này anh đang ngẩng đầu nhìn lên.
Đường Mạch nghĩ tới: \”Bây giờ anh đang nhìn vào thứ gì vậy?\”
Phó Văn Đoạt không hỏi nhiều, lập tức trả lời: \”Một màn hình rất nhỏ, cỡ bằng một bàn tay, treo trong góc trần nhà.\” Không cần Đường Mạch hỏi tiếp, anh đã nói thẳng: \”Sau khi bị tách ra khỏi cậu, Thợ giày sắt đưa tôi tới một căn nhà rất nhỏ. Tôi và cậu đang ở trong cùng một khu, đây là tiệm tạp hóa phía sau xưởng. Thợ giày sắt đưa tôi vào đây rồi đi. Vừa rồi tôi có thử một chút, không thể đẩy cửa hay cửa sổ ra, tháp đen nhắc rằng cửa sổ không mở được. Với lại, Đường Mạch…\”
Đường Mạch cúi xuống nhìn gương mặt của Phó Văn Đoạt trên khung ảnh, trấn tĩnh và vững vàng.
Phó Văn Đoạt nói: \”Giờ cậu có dùng năng lực được không?\”
Trong lòng Đường Mạch cả kinh.
Đường Mạch có rất nhiều năng lực, cái phù hợp nhất để sử dụng trước mặt Phó Văn Đoạt và Hình Phong là \’Không gian tùy thân của tớ không bằng của nhân vật chính\’. Đây là năng lực sử dụng một lần, hai tháng trước cậu đã dùng nó để thu que diêm lớn vào trong thân thể. Trước khi tiến vào gian phòng này thì Đường Mạch nghe thấy âm thanh của Hình Phong, vì đề phòng chuyện ngoài ý muốn nên đã lấy diêm ra làm vũ khí.
Vừa rồi đột nhiên gọi video với Phó Văn Đoạt nên Đường Mạch để que diêm ngay bên cạnh máy tính.
Cậu từ tốn quay sang nhìn cây diêm mình vừa đặt trên bàn. Ánh mắt cậu dừng lại một hồi trên chiếc bàn trống không, lại cúi đầu nhìn xuống cổ tay trái. Một hình xăm que diêm đỏ tươi ánh vào trong mắt. Cậu đè hình xăm xuống, sử dụng năng lực.
Nửa phút sau, Đường Mạch ngẩng đầu lên nhìn Phó Văn Đoạt: \”Tôi không sử dụng năng lực được. Lúc tiến vào trong phòng này thì tôi đang dùng nó, nhưng vừa nãy mới lúc tôi không để ý thì không được nữa rồi.\”
Phó Văn Đoạt: \”Tôi cũng vậy. Sau khi vào phòng, tôi định thử phá vỡ cửa sổ hoặc là vách tường nhưng không dùng năng lực được. Đồng thời, Đường Mạch, đạo cụ cũng không sử dụng được.\”
Đường Mạch lấy ra viên hồng ngọc của Mario, trực tiếp giơ lên trên đầu.
\”Cách——\”
Sau một tiếng va chạm bén nhọn, viên ngọc dừng lại trên đầu Đường Mạch rồi lăn xuống theo làn tóc, cuối cùng dừng lại trên cánh tay đã giơ ra chực sẵn.