Edit: tenninz
Beta: MinTerm
_________________
Mosaic lại rời đi, để lại một manh mối còn kì quái hơn so với cái trước.
Đường Mạch hít một hơi thật sâu, nhịn xuống khao khát muốn đánh nó chết tươi.
Hiện giờ là \”ban ngày\”, ác ma đã biến mất, thiên sứ có thể tùy ý đi lại. Đã ở trong cái chỗ quái quỷ này được mấy tiếng đồng hồ, Đường Mạch và tên thầy bói cũng không còn lo lắng thấp thỏm như trước, hai người cầm gậy đi đến bên giá sách bị thiêu hủy. Đường Mạch ngồi xổm xuống nhìn kĩ cái kệ đã bị đốt thành tro.
Có tổng cộng 23 kệ sách trên lầu ba thư viện, cái bị thiêu lần này chính là kệ số chín tính từ quầy phục vụ sang.
Đây là kệ sách hàng I, chứa phần lớn là sách về địa lý như cẩm nang du lịch trong và ngoài nước, sách địa lý học, còn có một ít sách về tôn giáo, hiện tại tất cả đều đã trở về thành cát bụi. Những tấm ván gỗ cũng bị đốt thành than củi đen nhánh, nằm trên mặt đất, tro sách màu xám đen chất thành núi. Đường Mạch vươn tay sờ đám tro.
\”Không nóng.\”
Ông thầy nhìn sang phía cậu: \”Không có nóng?\”
Đường Mạch gật đầu: \”Ừm, dù theo như giọng nói thì kệ sách này đã bị thiêu suốt một đêm rồi, không nóng cũng có vẻ hợp lí. Nhưng mà dựa theo thời gian của chúng ta mà nói, chỉ mới có nửa tiếng thôi. Không nói đến làm sao có thể đốt trụi một kệ sách lớn cùng hơn mười ngàn quyển sách trong nửa tiếng, chỉ việc đống tro tàn còn dư lại không nóng chút nào… Điều này không giải thích được bằng lẽ thường.\”
Ông thầy lại xem như chuyện đương nhiên: \”Thì ác ma thiêu mà, tất nhiên không thể dùng khoa học để giải thích rồi.\”
Những chuyện đang xảy ra với bọn họ vốn đã vượt quá phạm trù khoa học có thể lý giải, thêm vài chuyện nữa cũng chỉ là gãi ngứa thôi.
Thật rõ ràng, ông ta quan tâm đến vấn đề tìm ra quyển sách hơn. Ông nuốt nước bọt: \”Vừa rồi có phải đứa bé kia muốn nói là thiên sứ biết đến quyển sách nó làm mất? Đường Mạch, cậu có biết là quyển nào không?\” Dừng một chút, ông lại bổ sung: \”Sách tôi biết nhiều lắm, tôi đọc sách ở đây gần một năm rồi, gần như cuốn nào tôi cũng nhìn qua.\”
Đường Mạch lại không quá nôn nóng: \”Sách trên tầng ba là do tôi phụ trách, chắc chắn tôi biết hơn ông nhiều.\”
Tên thầy bói nhìn cậu, đầu chảy từng giọt mồ hôi to bằng cả hạt đậu: \”Thế giờ chúng ta phải làm sao? Đã là ngày thứ hai rồi.\”
Đường Mạch không trả lời ông, cậu đi một vòng quanh đống tro. Tên thầy bói cứ nói không ngừng nghỉ về những gì đứa bé từng nói lúc nó xuất hiện, nhưng vẫn không tìm được chứng cứ nào mang tính quyết định. Ông vội vã bật thốt: \”Đường Mạch, giờ chúng ta phải làm sao?\”
\”Đừng vội.\” Đường Mạch ngồi xổm trước đám tro, ngẩng đầu nhìn về phía ông. \’Ánh mặt trời\’ bên ngoài cửa sổ rọi lên mặt cậu, cậu mỉm cười nhẹ, nói: \”Bây giờ quan trọng hơn là… vì sao ác ma muốn đốt cái kệ này?\”