[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan – Chương 48 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan - Chương 48

Edit: tenninz & MinTerm

Beta: MinTerm

_______________

Sau khi tố chất thân thể của cậu tăng lên, các giác quan của Đường Mạch cũng trở nên nhạy bén hơn rất nhiều. Nhưng lúc cậu thật sự phát hiện ra sự hiện diện của Phó Văn Đoạt là khi viên đá phát sáng kia rơi xuống đất. Phó Văn Đoạt trốn rất kỹ, khi viên đá lăn đến bên cây cột mà anh ẩn thân, giác quan thứ sáu của Đường Mạch phát hiện ra có điều gì đó không đúng.

Cậu vờ như không phát hiện, khi nhặt cục đá thì lại rút dù ra với tốc độ rất nhanh, đâm thẳng về phía đối phương.

Có thể ẩn núp lâu như vậy mà không bị phát hiện thì chắc chắn đối phương phải trốn ở đây trước khi Đường Mạch tới. Lúc cậu chạm trán với người này, dần dần phát giác ra một cảm xúc quen thuộc đến lạ. Mãi cho đến khi hai cơ thể hoàn toàn riết lấy nhau, trong đầu cậu hiện ra một cái tên——

Phó Văn Đoạt.

Nửa tháng trước hai người đã từng hợp tác trong trò chơi thẻ bài thật lòng để đối phó với Pinocchio. Đường Mạch nhận ra rằng hẳn là Phó Văn Đoạt chưa kịp phản ứng với cú đâm thứ nhất của mình, thế nên dưới tình huống khẩn cấp, anh đã biến cơ thể thành kim loại để chặn mũi dù lại. Tiếng sắt thép ma sát rất quen, hai bên đối đầu nhau bằng những đòn đánh dứt khoát và lưu loát, cũng giống như ấn tượng của Phó Văn Đoạt ở phó bản Pinocchio trong lòng Đường Mạch.

Nhưng biết đối phương là ai cũng không đồng nghĩa với việc Đường Mạch có thể thả lỏng cảnh giác ngay.

Cậu nắm chặt cây dù nhỏ, thân dù bóp quặn lấy yết hầu của Phó Văn Đoạt. Đường Mạch lạnh lùng hỏi: \”Ngài Phó, tại sao anh lại ở đây?\”

Cây dù nhỏ của Bà ngoại Sói, dù bung xòe là khiên là giáp, dù gập lại là giáo là thương, đây là phần mô tả công dụng của nó. Hiện giờ Đường Mạch đang dùng cây dù nhỏ để khóa chặt Phó Văn Đoạt lại, nhưng cậu sẽ không làm đau anh, tựa như con dao Phó Văn Đoạt đặt bên hông cậu cũng chưa từng rút khỏi vỏ.

\”Tôi đi tìm người.\” Âm thanh của Phó Văn Đoạt cuốn quanh bãi đỗ xe trống rỗng, có chút êm tai.

Viên đá có sáng biết mấy cũng chẳng thể đưa ánh sáng đi quá xa. Hai nhịp thở vấn vít quyện đặc vào nhau, trong bóng đêm phảng phất như tan thành một thể.

Đường Mạch bình tĩnh hỏi: \”Tìm người?\”

Đường Mạch không có mặc nhiên đi nghĩ người Phó Văn Đoạt muốn tìm chính là mình. Nếu đối phương thật sự cần tìm cậu thì sử dụng trứng gà tây là được rồi. Lúc rời khỏi phó bản Pinocchio, Đường Mạch nói với Phó Văn Đoạt rằng mình ở Phổ Đông. Tuy rằng sau khi ra khỏi thì Đường Mạch không muốn gặp mặt vị khách nhập cư này thật, nhưng theo lẽ thường, hẳn là Phó Văn Đoạt sẽ nghĩ Đường Mạch đồng ý gặp mặt anh, dù gì cậu cũng đã báo vị trí cho anh mà.

Thế nên vì Phó Văn Đoạt không dùng trứng gà tây để liên lạc với cậu trước, còn lặng lẽ lẻn vào trong tòa thương mại, có 80-90% là người anh đang tìm không liên quan gì tới Đường Mạch.

Ngón tay của Phó Văn Đoạt co lại, thu hồi con dao đang đặt trên bụng dưới của cậu. Theo một tiếng cạch, dao quay trở về đai lưng ẩn bên hông anh.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.