Edit: tenninz
Beta: MinTerm
__________________
Trước khi rời khỏi trường trung học Thị Bắc, Đường Mạch về lại lớp 7-5, xem xem lá thư mình để lại cho Trần San San có còn ở đó không. Quả nhiên, thư không thấy đâu, hẳn là lúc Thần tốc theo đuôi cậu đã lấy mất lá thư đi rồi.
Thư rất có thể đã bị thiêu trong lửa cùng Thần tốc. Đường Mạch lại viết một phong thư khác, nhét vào dưới bục giảng.
Cậu dùng tốc độ nhanh nhất về trung tâm thương mại ở khu Phổ Đông mới, tìm được Jack và Đường Xảo đang nói chuyện với Lạc Phong Thành. Đường Mạch liếc nhìn hai người kia, lại quay đầu sang Lạc Phong Thành, bình tĩnh nói: \”Vừa rồi, tôi giết Thần tốc rồi.\”
Jack và Đường Xảo ngớ luôn.
Trên mặt Lạc Phong Thành cũng hiện lên một tia kinh ngạc, rất nhanh đã nhìn sang bả vai Đường Mạch. Anh nhíu mày: \”Cậu bị thương?\”
Đường Mạch gật đầu. \”Bị Thần tốc chém.\”
\”Để Đường Xảo khâu lại vết thương của cậu ở phòng giải phẫu đi. Tôi với Jack có ít việc, chút nữa nói chuyện cùng cậu.\”
Đường Mạch không phản đối.
Đòn chém của Thần tốc thật sự rất thâm, gần như muốn chém gãy xương vai của Đường Mạch. Bộ đồ thể dục màu trắng đã sớm bị nhiễm đỏ một nửa. Bởi vì thân thể mạnh mẽ, máu đã sớm ngưng lại, nhưng miệng vết thương vẫn còn nứt về hai bên. Nếu không xử lý rồi khâu lại, muốn lành chắc phải cần ít nhất nửa tháng.
Đường Mạch ngồi trên giường giải phẫu, cởi áo ra một nửa.
Người phụ nữ trẻ tuổi mặc đồ đen lấy kim chỉ ra, hơ trên lửa để khử khuẩn một chút. Đầu tiên miệng vết thương được rửa sạch bằng cồn, sau đó mới tiến hành khâu lại.
Cảm giác đau nhói truyền đến làm Đường Mạch khẽ nhíu mày, mím chặt môi.
\”Tôi sẽ cố làm nhẹ.\” Đường Xảo nói, \”Tố chất thân thể của cậu rất tốt. Ở Attack, chắc chỉ cùng lắm có 5 người tốt hơn cậu.\”
Năng lực của Đường Mạch không phải loại cường hóa thân thể, có được thể chất như vậy đã rất khó rồi. Cậu nhẹ nhàng \”ừm\” một tiếng, không đáp lại Đường Xảo.
Sau năm phút đã khâu xong, Đường Xảo nói: \”Đều là người chơi chính thức, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì vết thương của cậu chỉ mất 3 ngày là khỏi.\”
Đường Mạch mặc lại quần áo chuẩn bị đi tìm Lạc Phong Thành, Đường Xảo thu dọn đồ trong phòng. Lúc Đường Mạch sắp ra khỏi phòng giải phẫu, một giọng nói đạm nhạt vang lên từ phía sau, \”Cảm ơn.\”
Đường Mạch dừng chân, quay đầu nhìn lại.
Dưới ánh đèn sáng ngời, Đường Xảo cúi đầu sửa sang lại đống đồ trên bàn. Trên khuôn mặt thanh tú không có biểu tình gì, cô nàng sắp xếp lại đồ vật cẩn thận, để lại vào trong ngăn tủ. \”Tuần trước, tôi và Nhiếp Phi bị ba tên khách mai phục, một tên chính là Thần tốc. Vì vậy… cảm ơn.\”
『 Vốn dĩ có thể thoát khỏi, nhưng cậu ấy lại để Đường Xảo đi trước. 』
Đường Mạch nhớ tới lời Lạc Phong Thành đã từng nói, trả lời: \”Không cần. Tôi giết gã không phải chỉ vì Nhiếp Phi.\”