Edit: tenninz
Beta: MinTerm
___________________
\”Nhớ kỹ thời gian. Nếu bảy ngày sau tao về mà không thấy con chuột vàng kim đó, mày sẽ thành bữa tối của tao!\”
Bà ngoại Sói cầm cây dù nhỏ rồi đóng sầm cửa rời đi, Mạch Mạch bình tĩnh nhìn bà. Sau khi chắc chắn bà đã đi khỏi, cậu mới trở về phòng bếp nhìn cái bình hồng, mắt liếc vào trong miệng bình.
Không có gì cả.
Cậu cẩn thận quan sát trong chốc lát, ôm bình đi đến sô pha rồi đặt nó lên bàn trà.
\”Nếu thời gian đồng bộ với Trái đất, hẳn bây giờ là ngày 1 tháng 12.\” Mạch Mạch suy nghĩ, \”Có tổng cộng là bảy ngày, trừ đi ngày đầu tiên với xác suất tương đối thấp, sáu ngày kia chỉ cần người và đồ ăn ở trong cùng một hang động đã có 80% tỷ lệ bắt được chuột đất lông vàng… Xác suất quá cao.\”
Mạch Mạch nhìn cái bình màu hồng nhạt, thấp giọng tự hỏi: \”… Vấn đề nằm ở ngày đầu tiên?\”
Bây giờ là 12 giờ rưỡi giữa trưa, còn 5 tiếng rưỡi nữa là tới 6 giờ. Mạch Mạch đầu tiên quan sát quanh căn nhà của Bà ngoại Sói, không phát hiện ra điều gì lạ. Cậu trở về sô pha, lôi đống tóc người dưới lòng đất kẹt trong kẽ ra. Đường Mạch định bỏ thử thứ này vào bình xem có được đồ ăn như lời của Bà ngoại Sói không.
Cậu nhẹ nhàng kéo ra một sợi tóc, thả nó vô. Lúc tay cậu đang đặt trên miệng bình chuẩn bị thả vào thì động tác đột nhiên khững lại. Hai mắt Mạch Mạch trợn to, hoảng hồn nói: \”Mình tên Mạch Mạch?!\”
Đầu ngón tay Mạch Mạch căng cứng, những sợi tóc mảnh khảnh trong tay bị vò thành một cục. Cậu trực tiếp quẳng tóc đi, một cảm giác nôn nóng bất an nhảy lên trong lòng. Cậu đứng lên, bước chân vội vã qua lại trong phòng.
\”Mình tên là Mạch Mạch? Làm sao mình tên là Mạch Mạch được, tên mình là Đường…\” Thanh âm chợt dừng, cậu thanh niên khôi ngô ngước đôi mắt mơ màng lên, lẩm bẩm: \”Đúng vậy, mình tên là Mạch Mạch. Quả thật tên mình là Mạch Mạch, vẫn luôn là Mạch Mạch, chưa bao giờ là Đường Mạch…\”
Đường Mạch dừng chân lại, một ý niệm quái đản hiện lên trong đầu. Cậu nói nó ra miệng: \”Bí mật lớn nhất của Mạch Mạch là, Mạch Mạch đã yêu thầm Victor từ rất lâu.\”
Cậu bước từng bước đến bàn trang điểm của Bà ngoại Sói, nhìn bản thân trong gương.
Áo khoác tối màu, quần jean, trong mắt thoáng qua một tia hoang mang và mờ mịt. Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Đường Mạch cứ như vậy lẳng lặng nhìn mình trong gương. Giống như trước mặt cậu là một người hoàn toàn xa lạ, nhưng lại cảm thấy nhìn cực kỳ quen thuộc. Sau một hồi, cậu bình tĩnh lại, nói rõ từng chữ: \”… Bố mày vẫn là bố mày!\”
Đường Mạch nâng tay lên, từ trong không khí rút ra một quyển sách hơi mỏng. Cậu không màng tới những cái kia, trực tiếp lật tới trang cuối cùng, chỉ thấy trên đó viết—
[Năng lực: Bố mày vẫn là bố mày]
…
[Hướng dẫn sử dụng của Đường Mạch: Thời gian đổi tên là 3 ngày, mỗi 30 ngày xài được một lần. Sau khi sử dụng, nạn nhân sẽ biết được bí mật lớn nhất đời Đường Mạch.]