[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan – Chương 28 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan - Chương 28

Edit: tenninz

Beta: MinTerm
__________________

Thông báo của tháp đen vừa dứt, một ánh sáng trắng phủ ngập tầm nhìn của Đường Mạch, khiến cậu không tài nào mở mắt được.

Đường Mạch sớm đã có chuẩn bị, nhắm mắt lại chờ tiến vào trò chơi. Nhưng mà ba giây sau, thứ truyền vào tai cậu không phải một giai điệu game vui tươi, cũng không phải một bài ca đồng dao quỷ quái, mà là tiếng chim hót lanh lảnh.

Đường Mạch kinh ngạc mở mắt ra.

Đây là một mảnh rừng rộng vô biên.

Bầu trời xanh ngát đến đáng sợ, như được quét qua bằng một lớp sơn xanh thẳm. Những đám mây trắng tựa kẹo bông gòn bồng bềnh ở phía chân trời. Chúng tròn trĩnh như được vẽ bằng cọ, một đám mây, lại một đám nữa, tầng mây cao nghi ngút chia thế giới ra làm hai bên trời cao và đất liền. Những thân cây thẳng tắp cao đến chọc trời, khắp ngọn không có bất cứ cành chẻ nào.

Đường Mạch bỡ ngỡ đứng giữa khu rừng cổ tích.

Rất nhanh, cậu bình tĩnh lại, bắt đầu quan sát tình cảnh chung quanh.

Những phiến cây nơi đây vô cùng cao lớn, đường kính của thân cây nhỏ nhất cũng phải bảy tám mét, nhưng hoa lá cỏ thì lại có kích cỡ như thường. Đường Mạch cẩn trọng tránh đi từng ngọn cỏ, phòng ngừa việc mình đạp lên sẽ có âm thanh. Cậu mang một đôi giày thể thao đế mềm, đạp lên nền đất ướt át gần như không hề phát ra tiếng động nào.

Năm phút sau, Đường Mạch trở lại vị trí ban đầu, kiểm tra những đồ vật tùy thân. Trong ba lô có hai hộp bánh quy, vài chai nước, một cây đèn pin, còn có bật lửa và dây thừng. Trên đùi phải của cậu cột hai con dao nhỏ, bốn cái phi tiêu giấu kín trong túi trong của áo khoác.

Kiểm tra đồ đạc xong, Đường Mạch bắt đầu bước đi. Đã được 10 phút kể từ lúc cậu tiến vào tầng một của tòa tháp. Không giống như lần trước bị Phó Văn Đoạt kéo vào trò chơi, cậu không nhận được nhiệm vụ chính ngay. Tòa tháp chỉ nói với cậu – Chào mừng đến với Thế giới Quái Vật, không còn gì sau đó nữa.

Đã 10 phút rồi mà tòa tháp chưa tuyên bố nội dung trò chơi và nhiệm vụ thì cậu cũng đâu thể nào ngồi lì chờ chết ở đây. Cậu nâng cao cảnh giác với bốn phía, chọn đại một hướng rồi đi thẳng về bên đó.

Người ta thường rất dễ lạc đường trong mấy loại rừng rậm kiểu này, mà Đường Mạch cũng không có chuẩn bị trước la bàn. Mà có chúa mới biết la bàn có còn dùng được hay không. Đường Mạch quyết định tìm một cái mốc rõ ràng rồi thẳng hướng về đó mà đi, ít nhất như vậy sẽ không lòng vòng một chỗ.

Những thân cây cao to chắn lấy ánh mặt trời, muốn dùng mặt trời để định hướng cũng không được. Nhưng lấp vùi giữa những phiến lá rậm rạp lại có một tòa núi dựng thẳng tắp, sừng sững trên mặt đất. Ngọn núi như dao nhọn, vừa hẹp lại vừa cao, trên đỉnh núi tụ lại một tầng băng tuyết trắng nhường. Đường Mạch lấy ngọn núi làm mốc, định bụng thoát khỏi khu rừng này trước.

Cậu đi được một tiếng.

Ngọn núi như mũi dao sắc lẻm kia vẫn còn cách khá xa, chân núi hoàn toàn khuất bóng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.